(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)

(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯) (http://nghiepdu.net/forums/index.php)
-   Tiểu thuyết sưu tầm (http://nghiepdu.net/forums/forumdisplay.php?f=88)
-   -   Ngoảnh Lại Mỉm Cười, Bắt Đầu Tình Yêu - Đông Bôn Tây Cố (Chương 62) (http://nghiepdu.net/forums/showthread.php?t=3291)

Ryta 21-11-2013 04:24 PM

Ngoảnh Lại Mỉm Cười, Bắt Đầu Tình Yêu - Đông Bôn Tây Cố (Chương 62)
 



Tên Truyện: Ngoảnh Lại Mỉm Cười, Bắt Đầu Tình Yêu

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Thể loại: Nhẹ nhàng, hài hước

Đánh giá: 7/10

• Truyện này hơi hơi giống Bức Thư Bị lãng Quên và Anh Sẽ Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên.

• Dù không kịch tính, không sâu sắc, nhưng mang lại cảm giác bình yên. Túm cái quần lại, đọc xong cũng mát lòng ông địa lắm :x

Chuyển ngữ: Mèo Hen + Tịnh Du (Chương 30 trở đi)

Nguồn: zhengbaoyu.wordpress.com

Giới thiệu:

Tiêu Tử Uyên cười gượng, khi đó rốt cuộc vì sao anh lại ngắm trúng cô gái này?

Sau từng ấy năm, Tùy Ức sớm đã không nhớ nổi lúc đầu vì sao Tiêu Tử Uyên lại thích mình, nhưng cô lại nhớ rõ anh từng nói bên tai cô nồng nàn mà trịnh trọng.

Anh muốn buộc em bên mình, cuồng nhiệt một đời.

Giây phút đó, trái tim Tùy Ức khẽ rung động, ngẩng đầu nhìn đôi đồng tử trong veo, rõ ràng, đôi chân mày dịu dàng kia.

Đây là một câu chuyện cổ tích ấm áp về một chàng trai lãnh đạm mà phúc hắc và một cô gái dịu dàng mà đầy khí chất.


Ryta 21-11-2013 04:40 PM

Ðề:  Ngoảnh Lại Mỉm Cười, Bắt Đầu Tình Yêu - Đông Bôn Tây Cố
 
Chương 1: Tay đẹp thật

Tùy Ức kéo vali chen lấn với một đám sinh viên mới qua cổng trường, vào được trong trường, cô ngẩng đầu giơ tay che trán, nhìn mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, chợt cảm thấy trước mắt hoa lên, nhè nhẹ thở ra một hơi.

Hơi này còn chưa thở ra hết, đã bị người ta chặn lại, chưa để cô có cơ hội giải thích đã bắt đầu bắn súng liên thanh, “Là sinh viên mới hả? Tự em tới làm thủ tục hả? Chào em, anh học khóa trên, có chuyện gì cứ hỏi thẳng anh, em …”

Cậu ta còn chưa nói xong đã nhìn thấy cô gái trước mắt mỉm cười, mặt mày cong cong đặc biệt dịu dàng, trong lòng thầm phởn, hôm nay thật là quá may, gặp được mỹ nữ, lại còn một mình một người.

Chỉ là tầm mắt của cô lướt qua cậu nhìn về phía sau.

Tùy Ức mỉm cười là vì nhìn thấy bạn cùng phòng Tam Bảo, cách 50m và đang dùng tốc độ nước rút 100m chạy về phía cô.

Ba Tam Bảo họ Nhậm, mẹ họ Thân, cha mẹ đặt tên là Nhậm Thân cho tiện, nghe nói, hình như ai nghe thấy tên này đều hỏi lại một câu.

“Nhân sâm? Nhân sâm, da chồn, sừng hươu? Ba bảo vật của đông bắc?”

(Nhậm Thân và nhân sâm phát âm giống nhau)

Cái tên Tam Bảo vì thế mà sinh ra.

Tam Bảo tới gần vỗ cho cậu sinh viên này một cái, chống nạnh hung dữ hỏi, “Em cái gì mà em! Là chị! Cậu học năm hai hả? Viện nào? Ngành gì? Họ gì? Tên gì?”

Cậu sinh viên này còn đang ngơ ngác, nhìn Tam Bảo lộ vẻ hung dữ, lại thấy Tùy Ức có vẻ muốn cười mà không cười được, chạy nhanh như chớp.

Tam Bảo còn khinh khỉnh nhìn theo cái bóng của cậu ta thêm vài giây mới quay đầu lại, mặt tỏ vẻ lấy lòng đỡ lấy vali trong tay Tùy Ức, hỏi, “A Ức, có mang mấy món ngon mẹ cậu làm lên không?”

Tùy Ức quay đầu lại cười, “Có mang, hôm qua cậu gọi cho tớ 3 lần, tớ có thể không mang được ư?”

Hai người cười vui vẻ đi được vài bước, đã có người gọi cô ở phía sau.

Vừa quay đầu đã nhìn thấy vài nam sinh tới gần.

Lâm Thần vỗ vai cô một cách thân thiết, “Quay lại rồi? Nghỉ hè không gặp một cái mà hình như cao thêm rồi!”

Tùy Ức mỉm cười, mắt trong veo nhìn Lâm Thần. Vì quan hệ của người trong nhà mà cô và Lâm Thần quen nhau từ nhỏ, tuy là Lâm Thần hơn cô hai tuổi, nhưng quan hệ giữa hai người cũng không tồi.

Cô cũng nịnh nọt bâng quơ, “Sư huynh cũng cao thêm không ít.”

Dưới ánh nắng chói chang, khi nơi nơi đều là mùi vị thiêu đốt, dường như cô thoáng ngửi được một làn hương bạc hà mát mẻ, một hương vị vừa quen thuộc lại xa lạ.

Người ấy vẫn rắn rỏi, xuất chúng như trước, mặt cười hờ hững, dường như chẳng hề để ý tới bất cứ thứ gì, nhưng nhìn kỹ, trên khuôn mặt lại có sự sắc bén như có như không.

Tùy Ức vừa ngẩng đầu liền chạm phải đôi mắt đẹp kia, từ đôi đồng tử đen láy ấy cô như cảm thấy có chút lạnh, chủ nhân đôi mắt ấy đang lẳng lặng nhìn cô.

Tùy Ức khẽ gật đầu, “Tiêu sư huynh.”

Sau đó, tầm mắt cô lướt một vòng, cười lên tiếng chào hỏi, hơi cúi mình, “Chào các vị sư huynh.”

Tiêu Tử Uyên, Ôn Thiểu Khanh và Kiều Dụ cười chào lại.

Tam Bảo vừa thấy giai đẹp, hai mắt bắt đầu tỏa sáng lập lòe, tinh thần phấn chấn, “Chào các vị sư huynh!”

Sau đó lẻn tới trước mặt Ôn Thiểu Khanh, “Thân sư huynh!” (Thân chỉ mối quan hệ ruột thịt)

Giọng điệu chân thành tha thiết chỉ thiếu mỗi bổ nhào trên đất túm gấu quần Ôn Thiểu Khanh không buông tay.

Tùy Ức xem đến buồn cười, mặt tròn tròn, mắt tròn tròn, nhìn thế nào cũng thật đáng yêu.

Gọi Ôn Thiểu Khanh là thân sư huynh, là bởi các cô và Ôn Thiểu Khanh giống nhau, đều là sinh viên học viện y.

Ôn Thiểu Khanh cũng hơi bất đắc dĩ với cách xưng hô này, nhưng vẫn cười nhã nhặn.

Bốn người họ hình như còn có việc, nói chuyện mấy câu bèn rời đi.

Tùy Ức phải dùng sức mạnh toàn cơ thể mới giữ chặt được Tam Bảo đang hau háu muốn theo, “Tam Bảo, cậu dè dặt chút đi!”

Khi lướt qua nhau, cô lơ đãng cúi đầu, tầm mắt lướt qua cánh tay Tiêu Tử Uyên đang thả bên mình.

Uhm, một đôi tay thật đẹp.

Tam Bảo say đắm nhìn bóng dáng soái ca, Tùy Ức gọi cô mấy lần cũng chẳng thấy phản ứng, vừa kéo vali đi trước, vừa thong thả uy hiếp, “Cậu cứ xem từ từ, tớ về trước chia đồ ăn với Hà Ca và Yêu Nữ …”

Tam Bảo nghe thấy câu này, đồ ăn ngon và cảnh đẹp, cô quả quyết chọn cái trước, lập tức xoay người đuổi theo.

Lâm Thần cười hì hì khoe khoang với ba người bên cạnh, “Cô em này của tớ đúng là càng nhìn càng thấy được, mặt mày đoan trang, tính cách uyển chuyển , quan trọng nhất là, thông minh chết người.”

Hai người kia thì vốn đã quen với thói mèo khen mèo dài đuôi của Lâm Thần, cười lắc đầu, Tiêu Tử Uyên lại hiếm khi hỏi lại một câu ý tứ sâu xa, “Thế sao?”

Khi ấy, cô đứng dưới bóng cây, ánh nắng chói lọi xuyên qua tán lá chiếu xuống thành những mảnh nhỏ trên người, cô đang nghiêng đầu trao đổi với cô gái bên cạnh điều gì đó, nghe tiếng Lâm Thần gọi, rất nhanh đã quay đầu lại, khuôn mặt còn mang theo nụ cười chưa kịp thu lại, rực rỡ động lòng người.

Họ đi trong sân trường mà khắp nơi đều là sinh viên mới, huyên náo mà phấn chấn tinh thần, ở hoàn cảnh như vậy, Lâm Thần khẽ nghiêng đầu lại như bắt gặp Tiêu Tử Uyên đang mỉm cười một cách khó hiểu.

Tùy Ức vào phòng, Hà Ca đang vệ sinh quét tước, Yêu Nữ đang chải chuốt tóc tai, nhìn thấy cô đều hoan hô nhảy nhót nhào tới.

Nhào về phía vali.

Được thôi. Tùy Ức thừa nhận, đồ ăn ngon còn có sức hấp dẫn hơn cả cô.

Hà Ca, vốn tên là Hà Văn Tĩnh.

Tùy Ức nhớ lại hồi đại học lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy, ấn tượng sâu đậm vẻ tưng tưng, làm gì có chút dáng dấp văn tĩnh (điềm đạm nho nhã) nào?

Sau khi quan sát vài giây, liền hỏi một câu, “Hà Văn Tĩnh? Ý là văn tĩnh ở chỗ nào đúng không?”

Hà Ca cao 175cm, bộ dạng hiên ngang, oai hùng, hơn nữa tính cách lại hào phóng, xưng là Hà Ca.

Về Yêu Nữ, vốn tên là Kỷ Tư Toàn, ngoại hình xuất chúng, dáng người lả lướt gợi cảm, nghe nói là mỹ nữ mà đại học X vài chục năm cũng khó thấy, nhưng là vì dáng người rất lả lướt, gợi cảm, hơn nữa bình thường thú vui lớn nhất là đùa bỡn shota, nên bị người người coi là yêu nữ.

Cả đại học X đều biết, Yêu Nữ họ Kỷ, ngọt đến khiến bạn nội thương.

Tùy Ức nhìn ba kẻ vì chia thức ăn mà lập tức nhào lại, ở bên cạnh khuyên một câu mang tính tượng trưng, “Các vị nữ thí chủ, xin đừng như vậy.”

Kết quả là ba người tiếp tục mày tranh tao cướp, chẳng thèm quan tâm tới lời cô, Tùy Ức thở dài, cầm quần áo vào buồng vệ sinh.

Tùy Ức về trường là hôm sau đã bắt đầu vào học, cô tắm xong đi ra mở máy tính xem thời khóa biểu.

Vừa vào hệ thống dạy học đã sửng sốt.

Tam Bảo miệng còn đang ngậm thức ăn đến bên ồn ào chẳng rõ, “Thế nào, ngạc nhiên hả?”

Tùy Ức mới đầu còn tưởng hệ thống bị lỗi, sau khi F5 mấy lần thì đành chấp nhận số phận, “Ngạc … nhiên rồi … Sao lại nhiều môn như vậy?”

Tam Bảo nhảy chồm tới mặt đầy phẫn nộ, “Đúng là giáo viên ăn no rửng mỡ xếp lớp! Từ 8h sáng tới 8h tối luôn! Đây chẳng phải là không cho người ta ăn cơm, không cho người ta ngủ ư!”

Hà Ca ăn xong rửa tay cũng tới cạnh, lấy chuột trong tay Tùy Ức di xuống chút, “Đây còn chưa hết đâu, biết Tam Bảo nhà chúng ta chọn cho chúng ta môn học gì không?”

Tùy Ức nhìn chằm chằm cái tên xa lạ kia trong cột môn học tự chọn, quay đầu nhìn Tam Bảo đầy oán hận.

Tam Bảo chột dạ giải thích, “Thật là không chọn được môn khác mà …”

Tùy Ức cười tỏ vẻ như đã hiểu, “Thế à?”

Tam Bảo túm lấy cánh tay Kỷ Yêu Nữ bên cạnh, “Yêu Nữ, A Ức nó lại cười với tớ, đáng sợ quá! Tớ nói thật! Hôm trước ở canteen tớ nghe thấy bảo môn này kỳ này sẽ có một soái ca dạy thay! Thật là soái ca đấy! Rất nhiều người không chọn được đâu, may mà tớ số đỏ! Hơn nữa người chọn cơ khí chắc đều là nam sinh, chúng ta có thể tới xem Yêu Nữ đùa bỡn bọn họ!”

Yêu Nữ hất bộ móng đầy mỡ của Tam Bảo ra, dữ tợn cho nó một bài, “Chọn cơ khí đều phải là sinh viên học viện cơ khí chứ? Cậu có biết mấy thằng sinh viên khoa kỹ thuật học viện cơ khí nhìn trừu tượng thế nào không? Cậu biết không!”

Tam Bảo trước cảnh bị cô lập từ bốn phía lại còn ngụy biện, “Cũng không chắc! Cậu xem Tiêu sư huynh, cũng là học viện cơ khí, đẹp trai thế mà! Phải không, A Ức?”

Trước sự cầu cứu của Tam Bảo, Tùy Ức nghiêm túc suy tư, Tiêu Tử Uyên? Dường như đôi bàn tay đẹp đẽ kia lại hiện lên trước mắt.

Cô gật gật đầu, “Tay cũng đẹp thật.”

“…”

Một trận đấu tranh phê phán chấm dứt vì câu trả lời theo tư duy nhảy vọt của Tùy Ức.

Tối mấy hôm sau, Tùy Ức theo ba người cùng phòng đi học cái môn tự chọn có “đại soái ca” kia, tên chương trình học cực kỳ rườm rà phức tạp, Tùy Ức tới giờ cũng chỉ có thể nhớ được hai chữ “cơ khí”.

Vào phòng học chung, thật đúng như lời Tam Bảo, đa số là nam sinh.

Tùy Ức nhìn lướt qua, ồ, cũng đúng như lời Yêu Nữ, bộ dạng rất trừu tượng.

Lúc giáo viên bước vào lớp, Tùy Ức còn đang chơi xếp hình trong di động, bên tai vang lên ba tiếng xuýt xoa mới ngẩng đầu nhìn, sau đó mỉm cười.

Ừ, không sai, quả nhiên là soái ca.

Soái ca, dung nhan tuấn tú xoay 360 độ không có góc chết, giọng trong trẻo, thuần hậu; kiến thức chuyên ngành vững chắc.

Cả một tiết học, ba người kia vẻ mặt như còn chưa thỏa mãn.

Hà Ca vừa thu xếp đồ vừa thổn thức, “Không uổng chuyến này.”

Yêu Nữ mặt rộn ràng phơi phới, “Không uổng chuyến này!”

Tam Bảo trong mắt toàn là bong bóng màu hồng, “Thật là không uổng chuyến này!”

Tùy Ức cũng bùi ngùi theo số đông, “Đúng là không uổng chuyến này, nhưng mà … tớ chẳng hiểu cái gì cả, làm sao giờ?”

Tan học, Tam Bảo Yêu Nữ Hà Ca tới sau trường ăn khuya, Tùy Ức cơm chiều ăn cũng đủ, tạm thời không đói nên về trước.

Đi tới dưới khu nhà lại gặp giáo viên dạy thay – soái ca vừa rồi, anh nhìn thấy cô rồi vẫn đứng nguyên chỗ cũ, hình như đang chờ cô tới gần.

Tùy Ức tới gần cười chào hỏi, “Tiêu sư huynh, khéo quá.”

Tiêu Tử Uyên gật đầu, “Thế nào, nghe có hiểu không?”

Ồ, phòng học lớn thế, nhiều người như vậy, anh cũng nhìn thấy mình sao.

Tùy Ức cười ngượng ngùng, “Thật ra, nghe không hiểu tí gì.”

Tiêu Tử Uyên cau mày, như đang tự kiểm điểm, “Anh giảng kém cỏi vậy sao?”

Tùy Ức vội giải thích, “Không phải … Sư huynh giảng hay lắm.”

Tiêu Tử Uyên nhìn cô vội tới đỏ mặt mới bật cười, “Anh đùa em thôi. Không sao, nội dung phần này khá khoai, em không phải dân chuyên, không hiểu cũng không sao. Phải rồi, nghĩ sao mà lại chọn môn ở học viện cơ khí chứ?”

Lần này, Tùy Ức lại phải trầm tư suy nghĩ.

Chẳng nhẽ lại nói là tới ngắm soái ca ư? Soái ca không thấy, ngược lại nhìn thấy rất nhiều thú cưỡi của soái ca?

Tiêu Tử Uyên tỏ ý bảo cô đi ra ngoài: “Khó trả lời lắm ư?”

“ Ơ …”

Tiêu Tử Uyên hình như rất thích nhìn cô lúng túng, lại thong dong mở miệng, “Nhưng hễ là sinh viên nữ chọn môn học ở học viện cơ khí thì phần lớn là để ngắm soái ca, thế nào, ngắm được chưa?”

Tùy Ức thành thật trả lời, “Chưa, có lẽ là lượng thay đổi khiến cho chất thay đổi rồi!”

Tiêu Tử Uyên ngẩn người, liền bật cười.

Trong lúc nói chuyện, hai người đã bước tới khu ký túc xá của Tùy Ức, hai người lịch sự nói tạm biệt, một người xoay mình, một người lên lầu.

Tùy Ức vừa lên lầu vừa ngẫm nghĩ, thật ra cô và Tiêu Tử Uyên cũng không thân quen lắm, vì anh là bạn cùng phòng của Lâm Thần nên mới gặp vài lần, ăn cơm chung vài lần, hôm nay hình như nói chuyện nhiều hơn chút.

Không được, không được rồi, con gái phải dè dặt, Trương Đình Ngọc (1) đã nói rồi, vạn lời vạn việc, không bằng im lặng. Tùy Ức là trẻ ngoan, phải nghe lời người xưa.

(1) Trương Đình Ngọc là Bảo Hòa Điện Đại học sĩ nhà Thanh, Quân cơ đại thần, Thái tử Thái bảo, được phong làm Tam Đẳng Bá, là nguyên lão phụng sự 3 triều vua, làm quan được 50 năm, đồng thời là chủ biên bộ chính sử Minh sử.

Ryta 21-11-2013 04:42 PM

Ðề:  Ngoảnh Lại Mỉm Cười, Bắt Đầu Tình Yêu - Đông Bôn Tây Cố
 
Chương 2: Cao đoan hắc đúng là cao đoan hắc

Cao đoan hắc: ý là dùng ngôn ngữ văn minh, lịch sự, hài hước để nhạo báng, giễu cợt một người, sự việc nào đó, nghe thì có vẻ là khen nhưng thực ra là “chửi bằng ngôn từ cao cấp”.

**********

Sau khi sinh viên mới nhập học, rất nhanh đã tới kỳ giáo dục quốc phòng, mỗi ngày trời vừa sáng là đã nghe thấy tiếng hành khúc lanh lảnh ở vườn trường, việc này ảnh hưởng nghiêm trọng tới giấc ngủ của “giáo chủ” Tam Bảo.

Mỗi tối, Tùy Ức xách nước ấm về đều thấy Tam Bảo đứng trên ban công khấn.

“Giáo dục quốc phòng không mưa, hu ú, nóng nực nắng cháy, hu ú, sĩ quan huấn luyện xấu xí, hu ú ~~, phạt mày đứng quân tư (đứng theo tư thế quân đội), giáo dục quốc phòng chính là tàn khốc như vậy! Ai cho chúng mày ầm ĩ lúc tao ngủ, ai bảo chúng mày tranh cơm với tao, trong lòng tao rủa ngàn ngàn vạn vạn lần, hôm nào mày học giáo dục quốc phòng hôm đấy nắng to. Tao rủa ngàn ngàn vạn vạn lần, hu ú, hu ú, mày học giáo dục quốc phòng hôm nào, hôm đấy nắng gắt!”

(Tớ quên mấy bà lên đồng thường hú như thế nào rồi :-?)

Nhìn thấy Tùy Ức bước vào liền gọi cô, “A Ức, mau tới khấn với tớ.”

A Ức vội xua tay, “Không cần đâu, ngài cứ tiếp tục.”

Tam Bảo nghiêm túc gật đầu, tiếp tục đứng ở ban công đọc thần chú.

Cô chân trước vào cửa, Hà Ca cũng theo sau lưng, cao giọng, “Mai họp lớp, mọi người tham dự đúng giờ!”

Tam Bảo ra vẻ không nghe thấy tiếp tục đọc thần chú, Yêu Nữ khinh khỉnh cười, “Chả liên quan gì tới tớ cả.”

Lúc đầu tuy là Yêu Nữ chuyển từ học viện y sang khoa kiến trúc, nhưng vẫn không đổi phòng, cho nên mỗi lần đều tỏ vẻ hả hê trước nỗi đau của người khác

Tùy Ức nhìn phản ứng của hai người, thay mặt quần chúng tỏ lòng biết ơn với bồ câu đưa tin, “Vất vả rồi!”

Hà Ca chắp tay, “Vì nhân dân phục vụ!”

Hôm sau ba người tới phòng học đúng giờ, vì chỗ ở của sinh viên nam và sinh viên nữ học viện y cách nhau cả nửa trường, nên mỗi lần họp lớp, bạn học Tam Bảo đều tận dụng khoảng thời gian có hạn mà tiến hành giao lưu với các bạn nam lớp chúng mình.

“Nhậm gia, dạo này có ‘hạt giống’ tốt không?”

“Có, có đấy, quay đầu lại đây tớ truyền cho!”

Tam Bảo trong cảm nhận của các bạn nam cùng lớp cũng giống con trai thôi, cho nên nam sinh bình thường gọi cô là Nhậm gia. Sự tồn tại của Tam Bảo chứng minh rõ ràng một chân lý, muốn xây dựng tình hữu nghị với đám sinh vật giống đực một cách nhanh chóng mà vững chắc, rất đơn giản, bạn chỉ cần thản nhiên nói với họ một câu, “Anh em, muốn ‘hạt giống’ không?”

Hạt giống: nghĩa đen đúng là hạt, mầm mống, trong việc truyền dữ liệu đồng đẳng thì là seed, và còn nghĩa nữa là tinh dịch >.<

Cách gọi là Nhậm gia này vốn có điển cố.

Năm ấy mới nhập trường, cả lớp họp mặt lần đầu, đến lúc tự giới thiệu, Tam Bảo đi lên.

“Tớ hơi hồi hộp, tớ thấy các bạn sau tớ cũng hơi hồi hộp, như thế này nhá, tớ kể chuyện cười cho mọi người, giảm bớt cảm giác hồi hộp và bầu không khí xấu hổ.”

Phía dưới lập tức vỗ tay trầm trồ khen ngợi.

“Xin hỏi sủi cảo là nam hay nữ?”

Phía dưới thảo luận ầm ầm, có người bảo nam có người bảo nữ.

Tam Bảo cười thần bí, “Đương nhiên là nam! Vì sủi cảo có bao da!”

Phòng học im phăng phắc trong nháy mắt.

Sủi cảo … có bao/ da

Có bao/ da

Có bao/ da

Da …

(Bao da ở đây có thể hiểu là lớp vỏ bánh sủi cảo, và bao da cũng có nghĩa là bao quy đầu) >.<

Tùy Ức Hà Ca và Yêu Nữ ba người cúi thấp đầu, không muốn thừa nhận người trên kia là bạn cùng phòng của họ nữa.

Nhậm gia một lần là nổi tiếng. Hậu quả của câu chuyện cười này là cậu nam sinh theo sau Tam Bảo đến khi tới lượt thì không nói nổi một lời.

Tam Bảo trò chuyện được một lúc lại tiến sang bên kia đổi đám người khác tán gẫu tiếp.

Trong đó một nam sinh hỏi, “Dạo này có cái lượt view đặc biệt hot, tuyển tập ghi bàn của zidane, các cậu xem chưa?”

Tam Bảo nhào qua hỏi, “Tề Đạt là ai?”

Tuyển tập … sút gôn … của Zidane …

Tuyển tập … sút/ gôn/ trong … của Tề Đạt


Câu này theo thứ tự gốc là “Tề Đạt Nội xạ môn tuyển tập”. Zidane phiên âm trong tiếng Trung là Tề Đạt Nội, bạn Tam Bảo không biết Zidane nên đọc tách tên của người ta ra, phần còn lại “nội xạ môn” (sút gôn trong?) có vẻ như có ý nghĩa giới tính nào đấy, mọi người cứ tưởng tượng, còn tớ thôi, tìm hiểu thêm đầu đen nữa :-ss

Mọi người im lặng, ra vẻ đang bận rộn, sờ đông sờ tây.

Tam Bảo còn đang ngây thơ chờ câu trả lời.

Tùy Ức không đành lòng, gọi cô về, “Tam Bảo…”

“Hả?”

“Dè dặt …”

Tam Bảo lại nghe theo quá dễ dàng, “Được rồi!”

Sau đó lại gia nhập vào một nhóm người khác.

Tùy Ức Hà Ca đều lắc đầu thở dài.

Một ngày lại một ngày qua đi, đợt giáo dục quốc phòng cho sinh viên mới cuối cùng cũng kết thúc, Tam Bảo nhìn một đám mặt mũi đen nhẻm trong trường cảm thấy thỏa mãn, lễ bế mạc đợt giáo dục quốc phòng hôm ấy bốn người rủ nhau đi ngắm các anh quân nhân.

Tam Bảo nhỏ giọng thầm thì, “Ôi, nhìn đi nhìn đi, cái cậu cao cao gầy gầy bên kia thật đẹp trai nha!”

Yêu Nữ nheo mắt liếc nhìn về phía xa xa, “Không phải cậu thích thư sinh hả, cậu này đen quá!”

Tam Bảo khoanh tay mặt chỉa chỉa, “Nhưng cậu này đen có cá tính, tớ thích!”

Tùy Ức dựa vào thân cây mệt mỏi muốn ngủ, cô vốn chẳng có hứng thú với các chàng quân nhân, tiếc là sáng sớm đã bị túm dậy buộc tham gia vào đội quân đi ngắm giai.

Cứ cách vài giây cô lại nghe thấy tiếng Tam Bảo xuýt xoa lên tiếng thể hiện tình thương mến thương với anh chàng quân nhân nào đấy, mà Yêu Nữ luôn dốc hết sức đả kích cô.

Sau khi duyệt binh, lễ bế mạc cuối cùng cũng xong, ba người lên đường về.

Mấy chiếc xe mang biển quân đội lướt qua người các cô, Tam Bảo bỗng chỉ phía trước, “Ôi, Tiêu sư huynh!”

Tiêu Tử Uyên và mấy nam sinh đi trước các cô đang nói chuyện gì đó, trên mặt là nụ cười nhàn nhạt.

Mấy chiếc xe kia sau khi lướt qua người họ rất mau đã dừng lại, một người đàn ông trung niên bước xuống xe, hình như là gọi tên Tiêu Tử Uyên.

Tiêu Tử Uyên nói gì đó với những người xung quanh, người khác rất nhanh đã rời đi, Tiêu Tử Uyên bước tới trước mặt người đàn ông kia cười cười nói nói.

Tam Bảo tỏ vẻ khó hiểu, “Ôi, người này không phải lãnh đạo quân khu gì gì đó lúc nãy mới lên phát biểu sao? Lúc nãy không phải rất nghiêm nghị sao, bây giờ sao lại cười tươi như hoa thế này.”

Yêu Nữ nhìn ngó, “Nhìn quân hàm hình như là quan không nhỏ đâu!”

Người đàn ông trung niên kia cười nói với Tiêu Tử Uyên mấy câu, rồi vỗ võ vai Tiêu Tử Uyên, nhanh chóng vào xe rời đi.

Tam Bảo nghển cổ nhìn chiếc xe đã đi xa, “Mọi người nói Tiêu sư huynh là quý tộc màu đỏ căn chính miêu hồng, có lẽ là thật đấy.”

Qúy tộc màu đỏ, căn chính miêu hồng: nhà có gốc gác cộng sản, theo cách mạng.

Tùy Ức tỏ vẻ kỳ quái gật đầu, “Chắc là thật.”

Lời nói việc làm và loại khí phách bẩm sinh trên người anh đương nhiên không thể là con cháu gia đình bình thường được.

Tiêu Tử Uyên nhìn chiếc xe rời đi, bỗng nhiên nhìn về phía này.

Ba cô đờ người, rình mò lại bị người ta bắt gặp.

Lên tiếng chào hỏi một cách cứng nhắc, đành bỏ con đường trước mặt chuyển sang đi lối đường vòng khúc khuỷu để về phòng.

Thứ năm, lại tới khu dạy học của học viện cơ khí, vào lớp thế mà kín hết chỗ.

Tùy Ức quay đầu nhìn số phòng học, lại nhìn cả phòng đầy người đang vui vẻ phấn chấn, lặng lẽ hỏi, “Chúng ta vào nhầm phòng rồi à?”

Hà Ca dở di động xem thời khóa biểu dò số phòng, “Đúng rồi mà, phòng 305 tòa nhà cơ khí, chính là chỗ này mà …”

Đằng sau, một cậu sinh viên đeo kính nhã nhặn lịch sự giải thích nghi vấn cho họ, “Hàng năm Tiêu lão đại dạy thay đều thế này, rất nhiều sinh viên nữ tới nghe.”

Tam Bảo gật gù đắc ý kéo dài giọng, “À, hiệu ứng soái ca!”

Bốn người vất vả lắm mới tìm được chỗ trống ở hàng ghế thứ hai từ dưới lên thì chuông vào lớp.

Tiêu Tử Uyên theo tiếng chuông bước vào, bộ thường phục vàng nhạt anh mặc lại càng tôn thêm vẻ tuấn tú, khiến cho cả lớp hỗn loạn một trận.

Tùy Ức nhìn thấy đầu mày anh hơi nhíu một chút, rất nhanh đã phẳng lại, vẻ mặt tự nhiên bắt đầu giảng bài.

Tùy Ức vẫn chơi xếp hình, Hà Ca vẫn học tiếng Anh, Tam Bảo vẫn đọc tiểu thuyết, Yêu Nữ vẫn dở di động gửi tin nhắn đùa bỡn chàng trai nào đó.

Tùy Ức mỗi lần xếp xong một khối, bắt đầu xử khối tiếp theo sẽ ngẩng đầu liếc xem tình hình trên bục giảng, mỗi lần cô ngẩng đầu đều cảm thấy Tiêu Tử Uyên như cố ý như vô tình liếc cô một cái, nhìn kỹ lại, anh hình như vốn chưa từng nhìn về phía cô.

Sau vài lần, dù cô tự nhận là có trái tim kiên cường nhưng cũng hơi chột dạ, bỏ di động xuống, bắt đầu nghe giảng.

Tam Bảo ngẩng đầu liếc cô một cái, “Nhanh thế đã hết pin à?”

Tùy Ức bèn nhân tiện hùa theo, “Ừ, chiều nay quên sạc pin.”

Ai ngờ Tùy Ức vừa mới chuẩn bị nghiên cứu bài cẩn thận thì lại xảy ra chuyện, tiếng ồn ào phía dưới càng lúc càng lớn.

Sinh viên nữ khắp phòng đều đang phàn nàn, “Sư huynh, nhàm chán quá, chẳng thú vị tí nào, chúng em không hiểu.”

Tiếng phụ họa cũng theo đó mà nhao nhao.

“Đúng thế, sư huynh, đừng nghiêm túc như vậy, chúng ta tâm sự chút đi!”

Tiêu Tử Uyên dựa vào cạnh bàn giáo viên, một tay đút túi quần, tay kia chống lên bàn, cười quét phía dưới một vòng, “Nhàm chán hả? Vậy chúng ta tiến hành chút hoạt động mới mẻ kích thích nhé?”

“Được được!” Một đám người lập tức phấn chấn tinh thần.

“Hỏng rồi … Đại thần sắp tung chiêu.” Giọng nam hơi bất đắc dĩ vang lên phía sau Tùy Ức, cô quay đầu nhìn, là cậu sinh viên mới nói chuyện với các cô lúc ở cửa phòng học, có điều cậu ấy bây giờ mặt mày xám xịt.

Chỉ thấy Tiêu Tử Uyên mỉm cười, “Được, vậy bây giờ mỗi người lấy ra một tờ giấy, viết tên, mã số sinh viên, ngành học.”

Mọi người không biết Tiêu Tử Uyên đang định làm gì, tưởng là có trò gì thật, đều làm theo.

Tùy Ức nhìn Tiêu Tử Uyên, trước mặt bỗng hiện lên khuôn mặt khóc lóc của cậu sinh viên kia, lập tức có dự cảm không lành, tiếp theo đúng là chẳng có tin gì tốt.

“Viết xong hết rồi hả?” Tiêu Tử Uyên vẫn tươi cười như trước, “Mở tài liệu trang 68, làm đề luyện tập số ba rồi nộp lên, lấy làm điểm thường xuyên.”

Phía dưới lập tức vang tiếng kêu rên, đại thần vừa tung chiêu trong nháy mắt xác chết khắp chốn, thật là thảm kịch nhân gian.

Phấn trong tay Tiêu Tử Uyên vèo một đường cong trong không khí rồi nhảy vào trong hộp bút, nét cười trên mặt càng rực rỡ, “Các em biết đấy, học viện cơ khí chọn môn học là không thể qua loa, hơn nữa giáo sư Trương Thanh – một trong bốn tên tuổi lớn của trường chính là người ra đề môn này, giáo sư Trương Thanh trước giờ ra bài thi thì độ khó đều là quét sạch toàn trường, tin là mọi người đều được nghe rồi. Ở đây nhắc nhở chút, giáo sư Trương Thanh dạy học 30 năm, tới bây giờ chưa cho sinh viên nào được đi cửa sau, cho nên, nếu những bạn sinh viên học ngành khác muốn qua môn này thì không thể để mất điểm thường xuyên được, thế nào, tỉnh táo lại chưa? Còn nhàm chán nữa không? Kích thích không? Thú vị không?”

Tùy Ức nhìn Tiêu Tử Uyên mỉm cười nhẹ nhàng chầm chậm nhả ra bốn câu hỏi, thật lòng cảm thấy Tiêu Tử Uyên là cao đoan hắc, cô ngồi ở đằng sau, tầm nhìn tốt, nhìn khắp phòng học mặt mày ủ ê mà không kìm được bật cười.

Nghe thấy Tùy Ức cười, ba người tâm hồn còn đang treo ngược cành cây quay đầu mơ màng nhìn Tùy Ức, “A Ức, có chuyện gì thế? Ầm ĩ như này, tan học rồi à?”

Tùy Ức ngẫm nghĩ, dùng lời ít ý nhiều khái quát toàn bộ sự việc cực kỳ có ảnh hưởng về sau, “Có lẽ là, chúng ta sắp tạch môn này rồi.”

Tùy Ức nhìn chằm chắm đề bài trang 68 kia trầm tư suy nghĩ, móc hết những kiến thức về khoa học tự nhiên còn sót lại từ hồi trung học ra.

Bới ra chút kiến thức còn sót lại, vạch mấy vạch trên giấy cũng chẳng hiểu được, chỉ có thể tiện tay vẽ cái biểu đồ phân tích lên dọa người tí thôi.

Tam Bảo chép bên này một tí, bên kia một tí, miệng còn oán trách, “A Ức, chúng ta nói thế nào cũng là người quen của Tiêu sư huynh, anh ấy sẽ không để chúng ta tạch chứ?”

Tùy Ức ngẩng đầu nhìn cái bóng cao ngất ở giữa phòng học kia, cô cúi đầu viết tên mình trên một góc giấy, nhân tiện nhẹ nhàng mở miệng đánh vỡ ảo tưởng của Tam Bảo, “Ngắm soái ca là phải trả giá đắt.”

Sau đó nhìn Yêu Nữ ý tứ sâu xa, “Đùa bỡn soái ca thì giá còn đắt hơn!”

Yêu Nữ nhếch mi, biết Tùy Ức có ý gì, bỏ di động xuống cười quyến rũ chết người, “A Ức, lại đây cho tớ chép một chút!”

Hà Ca chặn cướp giữa đường, “Này, Yêu Nữ, cậu chuyển sang khoa kiến trúc đã hơn một năm, thế nào thì cũng hiểu biết chút ít chứ!”

Yêu Nữ bĩu môi, “Kiến trúc khác xa cơ khí!”

Tùy Ức không đành lòng nói, “Thật ra … Tớ cũng không biết, trên đấy là viết bừa đấy.”

“Khỉ thật!” Ba người cùng buông tay, Tùy Ức nhìn bài kiểm tra của mình lững lờ lững lờ trôi trong không trung rồi rơi xuống đất, cô khẽ thở dài, sớm biết thì không thẳng thắn như vậy rồi, ba người này thật là.

Tùy Ức vừa định xoay mình nhặt liền nhìn thấy một đôi tay khớp xương rõ ràng nắm lấy một góc tờ giấy, nhặt tờ giấy lên nhìn vài lần rồi đặt trên góc bàn cô.

Tùy Ức khốn đốn.

Vốn tưởng đã xong, ai ngờ cái tay kia lại cầm lấy di động bên cạnh, trượt bàn phím ra là nhìn thấy trò chơi đang chơi dở, ngón tay mảnh khảnh nhấn vài cái là bỏ di động xuống, xoay người quay lại bục giảng.

Tùy Ức cúi đầu lệ rơi đầy mặt, đi học chơi game bị bắt rồi.

Lúc tan học, khắp cả phòng học chẳng ai cam lòng mà vẫn phải lên bục giảng nộp bài, bốn người nhìn nhau ủ rũ.
“A Ức, không thì cậu đi nói hộ với Tiêu sư huynh đi?” Tam Bảo vò đầu bứt tai.

Tùy Ức im lặng.

Tiêu Tử Uyên nhìn thì có vẻ dễ nói chuyện, nhưng thật ra là vô cùng có nguyên tắc, làm sao cô có thể lung lay được.

“Yêu Nữ, không thì cậu đi đi?”

Yêu Nữ bĩu môi, “Bài học kinh nghiệm kia tớ còn nhớ, cái loại người liếc mắt tùy tiện một cái cũng có thể giết người, tớ không bao giờ động vào nữa.”

“Hà Ca, cậu không phải trong hội Taekwondo sao, không thì cậu đi mai phục giữa đường cướp lại bài kiểm tra đi?”

Hà Ca nhìn Tam Bảo, “Tam Bảo à, cậu biết không, tớ nghe nói Tiêu sư huynh nghỉ hè hàng năm đều bị người trong nhà đưa tới rèn luyện trong quân đôi, nghe nói một chiêu ‘cầm nã thủ’ của anh ấy xuất quỷ nhập thần, cậu bảo tớ đi cướp đồ trong tay anh ấy, tớ muốn chết hả, muốn chết, vẫn muốn chết hả?

Ba chữ cầm nã thủ có nghĩa đơn giản là thủ pháp sử dụng mười ngón tay để bắt giữ, vô hiệu hóa một người đang đánh với mình. Bạn nào có hứng thú thì google thẳng tiến nhé, đọc có vẻ lợi hại :P

Tam Bảo phóng khoáng đập bàn, “Tớ không vào địa ngục ai vào địa ngục!”

Nói xong liền bước tới, tươi cười chào hỏi, “Tiêu sư huynh, chào buổi tối.”

“Chào buổi tối.” Tiêu Tử Uyên ngẩng đầu liếc cô một cái, thản nhiên trả lời.

Một cái liếc mắt kia khiến Tam Bảo lập tức ngoan ngoãn nộp bài lên.

Sau khi trở về mọi người hỏi, “Cứ như thế à?”

Tam Bảo gật đầu, “Cứ như thế thôi? Các cậu muốn thế nào nữa?”

Ba người không nói gì liếc mắt khinh bỉ lấy túi rời đi.

Bọn họ đi khỏi tòa nhà cơ khí, dọc đường đi mọi người chung quanh đều đang bàn tán chuyện này, Tùy Ức thầm nghĩ, không biết tối nay Tiêu Tử Uyên phải hắt xì bao nhiêu lần nữa.

Ryta 21-11-2013 04:42 PM

Ðề:  Ngoảnh Lại Mỉm Cười, Bắt Đầu Tình Yêu - Đông Bôn Tây Cố
 
Chương 3: Sư huynh ngược em trăm ngàn lần.

Tiêu Tử Uyên về đến phòng là bỏ sách xuống, vào toilet rửa sạch bụi phấn trên tay rồi quay ra mở máy tính tìm kiếm.

Lâm Thần hấp tấp chạy từ ngoài vào phòng báo cáo, “Ôn Nhất Đao (Ôn Thiểu Khanh) tối nay theo giáo viên hướng dẫn đi xem người ta mở hộp sọ, có lẽ không về, Kiều Dụ tới phòng tự học hoàn thành bản vẽ, cũng không về.”

Tiêu Tử Uyên đang tập trung nhìn màn hình máy tình, lơ đãng “uhm” một tiếng.

Lâm Thần dán lại nhìn, tỏ vẻ khó tin, “Đây không phải là chương trình cậu viết cái thuở nhàm chán mấy năm trước ư, lôi ra làm gì?”

Tiêu Tử Uyên cẩn thận từng li từng tí xếp một khối lên, cả tòa nhà ầm ầm sụp xuống, anh thở dài một hơi, “Bỗng cảm thấy chơi rất vui.”

Lâm Thần vốn định đưa tay sờ trán Tiêu Tử Uyên, tay giơ được một nửa mới nhớ ra cậu ta không thích người khác chạm vào, lại thu tay về, “Lão đại, cậu ốm hả?”

Tiêu Tử Uyên liếc cậu ta một cái, tắt máy tính, chuẩn bị rửa mặt đi ngủ.

Lâm Thần nhún vai, nói với vào sau lưng anh, “Lão đại, cậu hôm nay rất kỳ quặc!”

Tiêu Tử Uyên đi ra khỏi phòng tắm, nhìn thấy Lâm Thần ngồi trên giường ôm laptop cười đến đấm ngực dậm chân, nhìn thấy Tiêu Tử Uyên lại cười xấu xa.

“Cậu hôm nay lại đại khai sát giới?”

Tiêu Tử Uyên lau tóc, giọng có hơi mơ hồ, “Làm sao cậu biết?”

“Ha ha, diễn đàn trường học tối nay có cái thớt (thread) hơi bị hot nhá! Thớt này bày tỏ vui buồn lẫn lộn!” Nói xong gọi Tiêu Tử Uyên lại xem.

Tiêu Tử Uyên lấy chuột di xuống vài cái liền đóng lại, Lâm Thần kháng nghị, “Ơ, sao cậu lại đóng, cảm động thế mà! Tớ còn chưa xem xong!”

“Nhàm chán!” Tiêu Tử Uyên cầm sách dựa vào bên giường bắt đầu đọc.

Lâm Thần len lén mở web tiếp tục hóng.

Phòng ngủ nữ.

“Mau tới xem mau tới xem!” Tam Bảo ngồi trước máy tính hô hào, “Hot hot hot này!”

Bốn cái đầu chen chúc trước màn hình máy tính đọc một thread mới tiêu đề “Sư huynh ngược em trăm ngàn lần, em vẫn coi sư huynh như mối tình đầu!”

Người mở thread này là một cô gái, mấy chục tầng trước đều là kể lể chuyện sau khi chủ thớt nhập học không lâu thì gặp một vị sư huynh nào đấy, vừa gặp đã trúng tiếng sét ái tình, âm thầm bám gót, còn đăng thêm mấy bức ảnh của nhân vật nam chính, rõ ràng là chụp trộm, hiệu quả ánh sáng cũng không tốt, có hơi mờ nhưng cũng không gây khó khăn cho mọi người để nhận ra thân phận của nam chính.

Cuối cùng lúc kết thúc trình bày chuyện năm nay vất vả lắm mới chọn được môn mà sư huynh này dạy, lòng tràn ngập vui mừng, ai ngờ buổi thứ hai sư huynh đột nhiên cho bài kiểm tra, tan nát cõi lòng, dù là như vậy, cô nàng vẫn thổ lộ nỗi lòng, sư huynh ngược em trăm ngàn lần, em vẫn coi sư huynh như mối tình đầu.

Có lẽ là vì nhân vật nam chính khá xuất sắc, sau đó là mấy chục bình luận sôi nổi.

Nhoáng một cái đỏ rực cả diễn đàn.

Tùy Ức xem một hồi lâu, mới phát hiện ba người bên cạnh hình như đều không thấy được điểm mấu chốt.

“Bức ảnh này chụp Tiêu sư huynh thật đẹp trai!”

“Phải, phải , đấy là lúc nào? Năm nhất?”

“Nhìn nhỏ thật!”

“…”

“Aizz…” Tùy Ức thở dài.

Sắc đẹp đàn ông gì đó đúng là đáng sợ.

Ai ngờ chẳng được bao lâu lại có chuyện tiếp, không biết vị nào biết chuyện đăng ảnh ban ngày Tiêu Tử Uyên trò chuyện cùng thủ trưởng quân khu lên, trong chốc lát, thread lại đổi vị.

Sinh viên mới trong trường đều hỏi thăm Tiêu Tử Uyên là đại thần phương nào, đám lão làng thì chịu trách nhiệm liệt kê những sự kiện tiêu biểu trong cuộc đời Tiêu Tử Uyên.

Có người biết chuyện nói Tiêu Tử Uyên thật đúng là gia thế hiển hách, nhìn cái cốt cách cao ngạo của anh ta là đoán đại khái rồi, còn nói hai từ, cậy tài khinh người, trời sinh lãnh đạm.

Tùy Ức xem qua một chút, Tiêu Tử Uyên đúng là người toát lên khí chất thanh sạch, lạnh lùng, nhưng sau khi tiếp xúc cũng phát hiện ra anh đối với người khác cũng tốt, đâu có vẻ cậy tài khinh người như theo lời người này.

Thread này quả nhiên là bị vây lại xem, mọi người đều xôn xao về Tiêu Tử Uyên.

Tùy Ức cười, không nhìn ra là Tiêu Tử Uyên – nam sinh lạnh lùng lãnh đạm lại có duyên như vậy, là trụ cột quần chúng quả nhiên rất quan trọng.

Sau đó lại có một ID lâu năm trong diễn đàn đứng ra nói, một người xuất thân danh môn, gia giáo tốt, từ nhỏ đã lớn lên trong hoàn cảnh được nâng niu, bợ đỡ như vậy, thế mà vẫn là một thiếu gia tài hoa hơn người, anh tuấn phi phàm, khiếm tốn, lịch sự, anh ấy không nên tự hào sao? Anh ấy không đáng kiêu ngạo sao?

Vừa có mấy câu này, mọi người đều gật gù có lý.

Sau đó lại có người nhiều chuyện chê chủ thớt không biết tự lượng sức, chàng trai mà ngay cả Dụ Thiên Hạ cũng không theo đuổi được cô với được tới sao?

Trong chốc lát, mọi người lại cảm thấy hứng thú với chuyện giữa Dụ Thiên Hạ và Tiêu Tử Uyên.

Tam Bảo tỏ vẻ hưng phấn, “Dụ sư tỷ nằm mà cũng trúng đạn rồi!”

Tùy Ức cảm thấy khả năng khai quật tin tức của quần chúng quả là vô hạn.

Càng không ngờ là, cô chẳng qua chỉ là đi phòng bên cạnh tìm bạn nói mấy câu, lúc về tình hình lại có biến đổi khủng khiếp.

Hà Ca Tam Bảo và Yêu Nữ dán trước máy tình cười bỉ ổi nhìn cô.

Tùy Ức hoảng sợ, “Các cậu làm sao thế?”

Tam Bảo vẫy cô, “Cậu cũng trúng đạn rồi!”

Tùy Ức qua xem, lập tức sửng sốt.

Một ID tên là Vua sự thật đăng một bức ảnh, ảnh chụp Tiêu Tử Uyên đứng cạnh Tùy Ức, không biết vô tình hay cố ý, anh hơi nghiêng người, từ góc độ này mà nhìn thì có vẻ như đang ôm lấy Tùy Ức, hai người dựa vào nhau, Tùy Ức trước ống kính má ửng đỏ, mặt mày cong cong như đóa hoa đào, càng hiếm là Tiêu Tử Uyên cũng nở nụ cười ấm áp.

Tùy Ức cẩn thận ngẫm lại, đó là bức ảnh chụp hồi họp hội sinh viên năm ngoái, lúc ấy cô bị ép uống mấy ngụm rượu, có hơi say nên mới mang cái vẻ kia, bức này cô cũng có, nhưng quan trọng là trong ảnh cũng có những người khác, giờ thì người bị cắt hết, nhìn đúng là có vẻ mờ ám không nói rõ được.

Vị Vua sự thật này lại đăng thêm mấy bức Tiêu Tử Uyên chụp cùng những người khác, trong đó đương nhiên có cả Dụ Thiên Hạ. Nhưng trên mặt đều là nụ cười lịch sự nhàn nhạt, khiến người ta cảm thấy hòa nhã nhưng cách người ta cả ngàn dặm, chỉ có mỗi tấm này là hình như cười phát ra từ nội tâm.

Mọi người đều tò mò cô gái này là ai.

“A Ức…” Yêu Nữ chuyển giọng gọi cô.

Tùy Ức nhíu mày, “Hơ … Có lẽ lúc ấy Tiêu sư huynh uống say, không kiểm soát được biểu cảm của mình.”

Yêu Nữ lầm bầm bên cạnh, “Tớ nhớ mỗi lần liên hoan Tiêu sư huynh đều uống nước trái cây.”

Tùy Ức giơ tay đầu hàng, “Được, được rồi, tớ cũng không rõ lắm.”

Lâm Thần ôm máy tính lẻn tới trước mặt Tiêu Tử Uyên, chỉ vào ảnh hỏi, “Đương sự, anh có gì để thanh minh cho bản thân không?”

Lâm Thần cứ tưởng Tiêu Tử Uyên vốn không thèm để ý chuyện này, ai ngờ cậu ta thế mà còn chăm chú nhìn trong chốc lát, còn mở miệng đánh giá, “Chụp được đấy.”

Lâm Thần hỏi thăm dò, “Tớ đăng lên nhé?”

“Được” Tiêu Tử Uyên lật một trang sách, thờ ơ trả lời.

Lại có một bình luận mới:

Nhân vật chính nói, bức này chụp được đấy.

Có lẽ là mọi người bị cái tin này làm cho kinh ngạc, một khoảng thời gian dài không có ai đăng bình luận tiếp, 1 phút sau, bình luận lại ầm ầm rộ lên.

A a a a, đại thần lên tiếng!

Oa oa oa oa, đại thần nói thêm vài câu đi!

A a a a, đại thần đang thừa nhận đấy ư! !

Lại còn không ít nam sinh ngậm ngùi, aizz, một đóa hoa của học viện y lại bị người của học viện khác cướp mất rồi.

Trên màn hình không ngừng có bình luận mới.

Tùy Ức bật máy tính của mình lên, nhìn chằm chằm câu nói kia trên màn hình mà ngẩn người đỏ mặt.

Nhân vật chính nói, bức này chụp được đấy.

Một lúc lâu sau mới tắt máy, nằm trên giường trùm kín chăn lăn lộn.

Ba người bên dưới hả hê trên nỗi đau của kẻ khác.

“A Ức à, cậu đừng chối nữa!”

Hôm sau quả nhiên có rất nhiều người chẳng quen biết gì tìm đủ các loại lý do tới nhìn ngó cô, Tùy Ức thở dài, cô thật ra không buồn rầu vì việc này, cô là lo lần sau gặp Tiêu Tử Uyên có thể sẽ xấu hổ.

Buổi sáng Yêu Nữ đi học, ba người hẹn Yêu Nữ cùng tới canteen ăn trưa.

Vừa bước vào đã thấy Yêu Nữ ngồi trong một góc giơ tay vẫy các cô lại.

Bên cạnh còn một cô gái nữa, Yêu Nữ vừa gọi vừa nháy mắt với mấy cô, ba người ngầm hiểu.

Tam Bảo nhìn ngó, tiện miệng hỏi, “Này, bạn gái mới hả?”

Cô bé kia rõ là ngẩn người ra, nhìn Tam Bảo lại nhìn Yêu Nữ.

Hà Ca đập cho Tam Bảo một cái, “Nói cái gì thế! Sao lại mới được? Đây không phải người lần trước sao? Thay quần áo là cậu không nhận ra nữa hả?”

Tùy Ức nhìn cô bé kia mặt chuyển từ đỏ sang trắng, sắp hỏng đến nơi, bèn có ý tốt an ủi, “Đừng lo, tuy tính Yêu Nữ hơi kỳ quặc, nhưng với bạn gái là chân thành nhất, không vứt bỏ bạn đâu.”

Chiếc đũa trong tay cô bé kia rơi xuống trong nháy mắt.

Lúc đi lấy cơm, bốn người xúm lại hỏi.

“Cô bé này là ai?”

“Là bạn học ở khoa kiến trúc của tớ, tớ nói cho các cậu biết, cô này chán muốn chết, suốt ngày sính ngoại, quyết chí phải lấy cho được người nước ngoài, cả ngày đi mò trong trường tìm người nước ngoài, tìm thấy rồi thì dính như keo. Hôm nay tan học lại muốn ăn cơm với tớ, phiền muốn chết, không đá đi được, để dành cho các cậu tới dạy dỗ đấy!”

Tùy Ức tỏ vẻ không đồng ý, “Chúng ta luôn phải đoàn kết, yêu quý bạn học.”

Yêu Nữ ôm vai Tùy Ức cười gian trá, “A Ức, đừng khiêm tốn! Biết hôm nay cậu tâm trạng không tốt, tính công kích mạnh hơn bao giờ hết.”

Chọn đồ ăn xong quay về bắt đầu ăn cơm, còn chưa ăn được mấy miếng, cô gái kia quả nhiên bắt đầu mở miệng.

“Tớ hôm nay gặp được một chàng trai châu Âu trong trường, cao lớn, khỏe mạnh, còn cười chào hỏi tớ …” Mắt ngập bong bóng màu hồng làm cho cả bốn người đều không đành lòng.

Yêu Nữ cười xấu xa nháy mắt ra hiệu cho ba người.

Tùy Ức thở dài, có chút thương xót, “Có tốt nữa cũng vô ích thôi, tiếc là cậu không chứa nổi anh ta đâu.”

Không chứa nổi anh ta …

Không chứa nổi …

Cô bạn sính ngoại kinh ngạc, những người khác nghẹn cười yên lặng ăn cơm.

Tùy Ức lại thêm một câu, “Yêu Nữ cậu đã lăn lộn ở học viện y lâu thế rồi, không nói cho bạn gái cậu hậu quả “không chứa nổi sao? Chuyện của một nữ diễn viên Hồng Kông nào đấy với bóng gôn chính là vết xe đổ đấy!”

Chuyện này mình cũng tò mò tìm hiểu xem nó là cái gì, biến thái lắm, một đại gia nào đấy ở HK bệnh đến mức nghĩ ra trò nhét bóng golf vào … (tự nghĩ nhé) của một nữ dv, nhét 2 quả vào rồi không lấy ra được phải đi bệnh viện, cuối cùng đền tiền là vụ này chìm thì phải.

Cô bạn sính ngoại nào đấy lấy cớ chuồn đi rất nhanh, bốn người thở ra một hơi, tinh thần thoải mái.

Một lát sau, Tam Bảo lật đống thức ăn trong đĩa từ trên xuống dưới, rồi tức giận gõ đũa xuống bàn, “Không phải là ớt xanh xào thịt sao? Thịt đâu? Thịt đâu? Sao chỉ thấy ớt xanh?”

Yêu Nữ liếc cô một cái, thong dong đáp lại, “Có lẽ là bỏ trốn với cà chua bàn bên cạnh rồi?”

Hà Ca nhìn cô, “Được rồi, hôm nay cậu chưa ăn phải sâu trong ớt xanh là cũng coi như may rồi!”

Tam Bảo càng tức giận, nuốt liền mấy miếng cơm, kết quả nghẹn ứ.

Tùy Ức đưa canh cho cô, an ủi, “Đừng nóng, cà chua và thịt lợn, chúng nó ở bên nhau không hạnh phúc được đâu.”

“Phụt !” Tam Bảo phun canh.

Chếch chếch phía sau các cô vang lên một trận cười.

Tùy Ức quay đầu nhìn thấy Dụ Thiên Hạ tươi cười, cũng nhoẻn miệng, “Dụ sư tỷ.”

Dụ Thiên Hạ là bạn cùng lớp với Tiêu Tử Uyên, tuy là con gái học kỹ thuật, nhưng rất thanh tú, làm việc nhanh nhạy dứt khoát, mang phong thái phụ nữ hiện đại, mạnh mẽ, giỏi giang. Tùy Ức vẫn luôn khâm phục con gái mà học giỏi ngành kỹ thuật, hơn nữa tính Dụ Thiên Hạ cũng tốt, quan hệ giữa các cô cũng không tồi.

“Bốn em, lại đang bắt nạt người ta hả!”

“Đâu có, đâu có…”

Tam Bảo vung vẩy đũa, “Dụ sư tỷ ngồi xuống cùng ăn với bọn em.”

“Không được”. Dụ Thiên Hạ cười, “Chị ăn xong rồi sắp phải đi.”

“Tạm biệt sư tỷ.”

“Tạm biệt.”

Yêu Nữ nghiêng đầu ôm Tùy Ức, cười hỏi, “Aizz, A Ức, cậu nói xem Dụ sư tỷ có xem cái thớt kia hay không?”

Tùy Ức ngẩn người, Yêu Nữ không nói thì cô cũng quên mất. Có điều vừa rồi Dụ Thiên Hạ hình như cũng không có gì khác thường.

Cúi đầu lặng lẽ ăn cơm, “Yêu Nữ, tớ hận cậu, tớ quên hết rồi cậu lại nhắc tới nữa.”

Ba người kia cầm bát cười khì khì.


Múi giờ GMT +8. Hiện tại là 11:31 PM

Powered by: vBulletin v3.7.5 Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.