Trở lại   (¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯) > GÓC TIỂU THUYẾT > Tiểu thuyết sưu tầm > Truyện dài hoàn

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Đánh giá Xếp Bài

Ðề: Đêm nay bao giờ sáng
  #25  
Cũ 16-02-2013, 12:06 AM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
 
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 9,478
Số lần cám ơn: 286
Được cám ơn 498 lần trong 192 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Ðề: Đêm nay bao giờ sáng

CHƯƠNG 60

Mạc Hoành ở bên này ngây người mất nửa ngày, Lạc Trăn tốn bao công sức mới bắt được anh về trước. Chuyện đã được sắp đặt xong trước đó đương nhiên sẽ không thể vì chút ầm ĩ này mà phải bỏ qua, tiễn Mạc Hoành đi rồi đến buổi chiều bay sang châu Âu tụ họp với bạn bè ở London. Chơi được một tuần thì trở về nhà, việc đầu tiên là tìm Thẩm Hạ Thụy ăn cơm, để xem con bé trọng bạn khinh sắc thế nào.

Hôm đó Thẩm Hạ Thụy chọn một nhà hàng Trung Hoa mà một đĩa rau xào cũng phải đến 30 đồng, kết quả vừa bước vào đã nhìn thấy một màn như dưới đây, nên nói là một vài người, Mạc Hoành và mẹ anh ấy, cùng với Đường Thận Linh và… ba me?

Thẩm Hạ Thụy chậc một tiếng, “Tao đúng là biết chọn địa điểm phết.” Nói xong bèn huých người bên cạnh, đang định ban một câu hỏi từ bi là có muốn đổi địa điểm không, kết quả thấy đối phương đã chủ động tiến lên, trên khuôn mặt mang theo một nụ cười, nhưng Hạ Thụy lại cảm thấy có phần lạnh run.

“Đây chẳng phải là Mạc sư huynh sao? Lâu lắm không gặp.”

Người đang tao nhã nâng tách trà, tay bỗng trượt xuống đổ lên mặt bàn, nước trà men theo mép bàn nhỏ lên chiếc áo len màu xám của anh, Mạc Hoành vội đứng dậy nhìn cô chằm chằm, “Em — trở về lúc nào vậy?”

“Hôm nay.” Tiếp tục mỉm cười, “Em cùng bạn đến đây ăn cơm, không quấy rầy mọi người dùng cơm nữa.” Xoay người hướng về phía Thẩm Hạ Thụy hơi hất cằm, ra dấu tìm chỗ ngồi.

Còn chưa đi được hai bước, Mạc Hoành đã đuổi theo kéo cô lại, thấp giọng kề bên tai cô, “Lạc Trăn, em tin anh chứ?” Nghe có vẻ rất căng thẳng.

Lạc Trăn nhìn anh một lúc, “Em tin vào chính mình.” Được, trừ ngoại xâm trước rồi đối nội sau vậy.

“Chào bác.” Lạc Trăn nhân lúc anh còn chưa thông suốt bèn đi về phía bàn bên ấy.

“Lạc Trăn, đã lâu không gặp cháu, sau hôm đó sao không đến nhà bác nữa?” Lưu phu nhân rất thích cô, tuy cô gái này khá khôn khéo, nhưng tấm lòng cũng không đến nỗi nào.

“Gần đây cũng hơi bận ạ, lần tới có thời gian nhất định cháu sẽ qua thăm bác, tất nhiên là, nếu như không quấy rầy mọi người.”

“Đương nhiên là không rồi.” Lưu phu nhân bật cười, đứa trẻ này miệng lưỡi đúng là rất thuần thục.

“Vậy thì được ạ.” Lạc Trăn mỉm cười chuyển hướng sang bên kia, “Hai vị này chắc hẳn chính là bác trai Đường và bác gái Đường ạ.”

Hai vị trưởng bối vẻ mặt khá nghiêm túc liếc nhìn nhau, “Cô là?”

Lạc Trăn chỉ vào người đứng cạnh mình, “Nói như vậy đi, anh ấy là bạn trai cháu.” Nói xong gật đầu tỏ ý có lỗi với Lưu phu nhân, “Bác gái, cháu nhất định phải cắt ngang bữa cơm của bác ở nơi này, để làm rõ một chút chuyện.” Nhưng chưa hề đợi đối phương tỏ ý, cô đã đối diện với hai vị khách kia, cùng Đường Thận Linh, “Cháu cũng biết đại khái về ân oán giữa mọi người, cháu rất cảm thông với tâm trạng của hai bác khi mất đi người thân, nhưng nếu như vì nguyên nhân này mà giày vò người khác, thật sự đúng là…” Lạc Trăn vốn định nói “đầu óc có vấn đề” nhưng ngẫm lại vẫn nên ăn nói khéo léo, “Có phần quá không công bằng, ít nhất cũng làm tổn hại đến cháu.” Nói xong cô ngồi xuống vị trí vốn là của Mạc Hoành, thở dài một tiếng rồi từ tốn cất giọng, “Anh ấy hai năm trước —-” ngoắc ngoắc Mạc Hoành, “Nói với cháu rằng anh ấy muốn xa cháu vài năm, muốn chăm sóc cô con gái có bệnh tim của nhà bác. Lúc đó cháu đã nghĩ muốn chia tay thì chia tay, còn cái gì mà mấy năm. Cháu cứ tưởng rằng anh ấy chỉ đang tìm một cái cớ, đứng núi này trông núi nọ. Tính cách của cháu khá kiêu ngạo, có lẽ anh ấy đã nhìn trúng cháu ở điểm này, nếu như tình cảm của anh ấy thật sự thay đổi, cháu cũng sẽ không tiếp tục quấn quýt lấy anh ấy không rời. Cho nên cháu đã đồng ý, chia tay với anh ấy.” Lạc Trăn chợt nghĩ mình cũng có lúc hành động theo cảm tính, suy nghĩ không thấu đáo, nhưng năm ấy cô vẫn còn trẻ, chưa chín chắn cũng là hợp tình hợp lý, “Nhưng hiện tại, cháu và anh ấy đã quay trở về với nhau, cho nên, xin các bác đừng tốn công vô ích nữa.” Về chuyện này cô không còn muốn quanh co nữa, dù cho những lời nói thẳng thẳn ấy thốt ra không tiện trước mặt bề trên, cũng có phần không khách khí, ho một tiếng rồi đáp, “Nếu như con gái hai bác có bệnh tim gì đó hay bệnh gì khác, cháu đề nghị hai bác nên đưa cô ấy vào bệnh viện.” Câu nói này rất chân thành, không hề có ý chế nhạo, sau đó nhìn sang Mạc Hoành, “Còn về anh, hiện tại, muốn ở lại đây hay là theo em đi ăn cơm? Anh tự quyết định đi.” Lạc Trăn đứng dậy, mà anh vẫn chỉ đứng yên tại nơi ấy, người phía trước hơi nhếch khóe miệng rồi tự động đi ra cửa.

Năm phút sau Mạc Hoành chạy ra, nhìn thấy Lạc Trăn dựa lên rào chắn bên đường, anh lại gần dùng sức ôm cô thật chặt.

“Này chàng trai, đừng kích động quá.” Lạc Trăn mỉm cười đẩy anh ra một chút, “Anh đè em chặt đến nỗi em không thở được đây này.”

“Đè chết em là tốt nhất, mới thanh tịnh được.” Mạc Hoành làm bộ muốn cắn cô, nhưng câu tiếp theo cất lên lại rất dịu dàng, “Thấy em nghiêm túc thế này vẫn là lần đầu tiên.”

“Có oai không?” Chậc, trước mặt mọi người cướp đàn ông, cũng may mà cô có gan lớn, không biết xấu hổ.

“Anh rất vui.”

“Anh đương nhiên phải vui rồi, kính nhi viễn chi đi người anh em.”

Mạc Hoành phì cười, trợn mắt nhìn cô, “Em đúng là không thể nói chuyện đàng hoàng được. Hơn nữa, anh có thể tự giải quyết được vấn đề, em nên có lòng tin đối với anh.”

“Em nói rồi, em tin vào mình hơn.”

Mạc Hoành hừ lạnh, nhìn cô, cuối cùng lên tiếng, “Lạc Trăn, chúng ta kết hôn nhé?”

“… Ha.” Tay nhét vào túi quần đi về phía bãi đỗ xe.

“Em đừng có không biết điều!”

“Ha, ha.”

Mạc Hoành nhắm mắt đuổi theo phía sau, hôm nay, nhất định phải bắt cô đồng ý mới thôi. Lưu phu nhân nhìn con trai mình cùng cô gái kia đi xa dần, bỗng cảm thấy thật dở khóc dở cười, con trai bà hồi còn nhỏ hoàn toàn không biết bất chấp như thế. Về sau trên đường lái xe về nhà, Lưu phu nhân chợt thốt lên, “Ôi trời, hóa ra là cô gái đó!” Bà còn nhớ mấy năm trước Mạc Hoành lần đầu tiên dẫn bạn học nữ về nhà, mái tóc rất ngắn, rất cởi mở, cũng rất hoạt bát, trong ấn tượng của bà, lần đầu tiên Mạc Hoành biết thuyết giáo, biết trách mắng một ai đó, nhưng cũng biết chăm sóc cực kỳ chu đáo. Hóa ra chính là đứa trẻ này, mà cũng chỉ có thể là cô nhóc ấy.

Chỉ có điều bữa cơm chính thức hòa bình đầu tiên giữa nhà bọn họ và nhà họ Đường hôm nay rốt cuộc cũng bị rối tung trong tay cô bé, nhưng xem ra cũng đã biết được cô bé đối với Mạc Hoành bằng cả tấm lòng, không uổng công đứa con trước giờ luôn nhã nhặn của bà trở nên máu lạnh một lần.

Mà cùng ngày hôm đó tất cả mọi người đều đã quên có một Thẩm Hạ Thụy đứng ở cửa nhà hàng vàng son lộng lẫy, gió bắc thổi qua cuốn đi vài chiếc lá khô, càng tôn lên vẻ thê lương cùng cực, người đứng bên cửa nghiến răng nghiến lợi phun ra một câu, “Đúng là cái con trọng sắc khinh bạn!”

oOo The End oOo
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]

thay đổi nội dung bởi: Ryta, 20-05-2013 lúc 04:27 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn

Ðề: Đêm nay bao giờ sáng
  #26  
Cũ 16-02-2013, 12:06 AM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
 
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 9,478
Số lần cám ơn: 286
Được cám ơn 498 lần trong 192 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Ðề: Đêm nay bao giờ sáng

NGOẠI TRUYỆN

Mùa hạ năm 2006, tôi tốt nghiệp đại học Colombia. Tôi hướng sang cô tiếp viên hàng không gọi một cốc nước, bạn trai tôi ngồi bên cạnh, nhét tai nghe nhắm mắt nghỉ ngơi, hôm nay sắc mặt anh ấy rất tốt, xem ra tâm tình không tệ, tôi biết anh ấy là vì hai người cuối cùng cũng không phải chia cắt ở hai nơi. Đối với đoạn tình cảm này, biểu hiện của anh ấy có phần nôn nóng và căng thẳng quá mức. Nghĩ về mình, Hạ Thụy luôn nói, với tình yêu, tôi quá gọn ghẽ lanh lẹ, nhưng trên thực tế, chỉ là tôi hiểu được lúc nào nên tiến lúc nào nên lùi. Mà hai năm rút lui ấy, những đau đớn khổ sở cũng chỉ có mình mình biết.

Hạ Thụy và mẹ tôi chạy đến sân bay, mẹ tôi và bạn trai tôi đã chính thức ra mắt một lần. Lần trước là vào ngày mùng một tháng năm tôi được nghỉ trở về nhà, dẫn anh ấy qua luôn. Về sau mẹ có nói với tôi rằng, cậu này cái gì cũng tốt, mỗi tội hơi ít nói. Tôi nói đây chính là may mắn của mẹ, anh ấy nói chuyện với con trước giờ không hề ít nói chút nào, căn bản mỗi lần đều chủ động đến tìm con, khiến con không thoải mái.

Nói đến Hạ Thụy, tới bây giờ vẫn một mình, tôi không biết tình cảm của cô ấy dành cho Ngôn Thâm có còn nguyên vẹn, nhưng tôi hy vọng là không phải, bởi vì Thẩm Hạ Thụy vĩnh viễn sẽ không làm tổn thương, hay hủy hoại tình cảm bạn bè, cho nên thứ tình yêu thầm kín này nhất định sẽ không có kết quả.

Còn về Ân Ân, đã lên phương Bắc hơn nửa năm. Thành thật mà nói, tôi thật sự không thích con người Thang Kiến Vũ, hắn ta đúng là cái tên côn đồ lưu manh, lá gan lớn, lòng dạ lại tàn độc, không thể nói không ác không làm, nhưng đích thực không phải là một đấng quân tử, mà Liên Ân vẫn đi cùng hắn, tôi chỉ mong khi đối diện với Liên Ân, Thang Kiến Vũ là một người tốt.

Và Hạ Thiên Liên đã quay về Hồng Kông.

Khúc nhạc cuối cùng đã kết thúc, người cũng dần tản ra, nhưng kết quả cũng coi như không quá tệ, vẫn nên thỏa mãn thôi, dẫu sao trên đời này không có chuyện gì là thập toàn thập mỹ.

Mạc Hoành tháo tai nghe xuống, vỗ vỗ lên mặt tôi, “Đang nghĩ gì thế?”

Tôi nhìn người bên cạnh, anh ấy kỳ thực là người thẳng thắn đơn giản nhất trong chúng tôi, không giống Hạ Thiên Liên và tôi tâm tư luôn lòng vòng phức tạp, cũng không giống Ngôn Thâm, bụng dạ ẩn chứa đầy hư vinh, phụ nữ có ý với hắn, hắn đều không từ chối, đương nhiên lại càng không tiếp nhận, chỉ là tự biết rõ trong lòng, hưởng thụ, nhưng hắn đặt cái khuôn mẫu này lên người Thẩm Hạ Thụy, khiến tôi hận đến thấu xương. Dĩ nhiên nhược điểm của bạn trai tôi cũng không thiếu, tính khí không tốt lại hơi tự ngược, có lẽ từ nhỏ cơ thể không khỏe, chẳng có mấy người bạn, mới nuôi dưỡng nên một tính cách kỳ cục như vậy.

“Hỏi em đó, đang nghĩ gì thế?”

“Em đang nghĩ —-” Tôi kéo tay anh, hôn lên mu bàn tay của anh, “Mạc Hoành, em rất yêu anh.”

Thật đấy, em rất yêu anh. Nếu như phải buông tay một lần nữa, em biết điều đó còn đau đớn hơn cả việc chặt gãy đôi tay của chính mình.

“Đột nhiên nói cái này làm gì?” Anh rút tay về, nét mặt không một gợn sóng, nhưng tôi biết anh đang rất vui. Có lẽ Mạc Hoành hoàn toàn không phải là một người “đơn giản” như tôi đã nói, nhưng tôi có thể nhìn thấu anh, như vậy là đủ rồi, chí ít tôi cũng biết tình yêu mà anh dành cho tôi không hề ít hơn bản thân mình.

[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Những người đã cám ơn Ryta cho bài viết này:
[Ñ.Ç.¥] _heo08_ (22-02-2013)
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài Cho Ðiểm Chủ Ðề Này
Cho Ðiểm Chủ Ðề Này:

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT +8. Hiện tại là 11:12 AM


Designed by: ND 101 Group
Powered by: vBulletin v3.7.5 Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.