Trở lại   (¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯) > GÓC TIỂU THUYẾT > Tiểu thuyết sưu tầm > Truyện dài hoàn

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Ðiểm: Đánh giá chủ đề: 1 lượt bầu, 5.00 trung bình. Xếp Bài

Không Thể Buông Tay - Úy Không
  #1  
Cũ 31-12-2013, 01:28 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
 
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 10,728
Số lần cám ơn: 289
Được cám ơn 498 lần trong 192 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Không Thể Buông Tay - Úy Không




Tên Truyện: Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Đánh giá: ???/10

Thể lọai: Ngược luyến tình thâm, cường thủ hào đoạt

Chuyển Ngữ: Mon – Nhoclubu – Thanh Dạ

Nguồn: greenhousenovels.wordpress.com

Giới thiệu:

Thời thiếu nữ, Vệ Lam từng bị Đoàn Chi Dực hành hạ gần một năm.

Nhiều năm sau, khi cô tưởng rằng ác mộng đã trở thành quá khứ thì cơn ác mộng đúng nghĩa mới thực sự bắt đầu…

- Ctrl + F để tìm số chương

[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]

thay đổi nội dung bởi: Ryta, 29-01-2014 lúc 02:14 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn

Ðề: Test
  #2  
Cũ 31-12-2013, 01:28 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
 
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 10,728
Số lần cám ơn: 289
Được cám ơn 498 lần trong 192 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Ðề: Test

Chương 1: Ác mộng

Đã rất lâu rồi, Vệ Lam không mơ thấy cơn ác mộng này nữa.

Cô mặc bộ đồng phục trung học, một mình chạy băng băng dưới bầu trời quang đãng. Không biết đã chạy được bao xa, bỗng có tiếng sấm nổ đùng, trời đất mù mịt, mây đen kìn kịt kéo tới như thủy triều, thoáng chốc đã che kín khoảng không trên đầu cô. Cô hoảng hốt ngẩng đầu lên thì thấy một con quỷ dữ chui ra từ đám mây đen, há cái miệng đầy máu về phía cô.

Sau đó lại là một cái giường lớn màu đen, cô nhìn thấy mình năm 17 tuổi, trần truồng nằm trên đó. Một đôi bàn tay thon dài, mang theo vẻ thú tính đáng sợ đang sờ soạng khắp người cô, vuốt ve mỗi tấc da thịt của cô.

Bàn tay ấy lướt qua đôi mắt đầy sợ hãi của cô, rồi chạm vào đôi môi đang run run, cái cổ thon mịn, đầu ngực hồng tươi, vòng eo mềm mại… Sau đó từ từ xâm nhập vào vùng cấm ẩn mật của thiếu nữ. Trên gương mặt tái mét của cô thiếu nữ Vệ Lam hiện lên vẻ mơ màng, cô uốn éo cơ thể, người run lẩy bẩy dưới đôi bàn tay ấy.

“Á!” Vệ Lam kêu thất thanh, từ trên giường ngồi bật dậy, đến khi nhìn thấy đây là căn phòng quen thuộc của mình thì mới dần bình tĩnh lại. Cô sờ lên trán, trên ấy đầm đìa mồ hôi, còn phía dưới của cô lại có cảm giác ươn ướt khó chịu.

Vệ Lam hít sâu một hơi rồi đi vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh để lau mặt, sau đó ngẩng đầu nhìn mình trong gương.

Một cô gái 26 tuổi nằm mộng xuân thì cũng chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ. Có điều nếu giấc mộng xuân này còn mang theo một áp lực đáng sợ thì sẽ khiến người ta tỉnh lại có cảm giác buồn bực, bức bối.

Cô gái trong gương, có khuôn mặt đã trưởng thành.

Đúng vậy, cô đã sớm không còn là cô thiếu nữ 18 tuổi nữa rồi, không cần phải hoảng sợ nữa.

———————————–

Đã 8 giờ sáng mà căn phòng sát bên còn chưa có động tĩnh gì, Vệ Lam đứng ngoài gõ cửa: “Minh Quang, dậy đi!”

Một lát sau, một chàng trai đầu tóc bù xù, mặt còn ngái ngủ từ trong đi ra, ôm chầm lấy cô, làm bộ muốn hôn cô. Vệ Lam cười, đẩy anh ta ra. “Đi đánh răng đi. Nhìn bộ dạng của anh, chắc đêm qua lại thức đêm chơi game nữa phải không?”

Minh Quang lập tức mở mắt, cố làm ra vẻ cực kỳ tỉnh táo: “Tuyệt đối không có, anh vẽ bản thiết kế hơi khuya một chút, cho nên mới thiếu ngủ.”

“Được rồi, anh tưởng em sẽ tin chắc!” Vệ Lam chọt vào trán anh: “Mau đi rửa mặt đi, em làm xong bữa sáng rồi đây.”

5 phút sau, Minh Quang mặt mày sáng sủa trồi xuống bàn ăn. Anh bưng ly sữa đậu nành lên uống một hơi rồi nhìn Vệ Lam đang ngồi đối diện, mày khẽ nhíu lại, thuận miệng hỏi: “Lam Lam, sao mắt em y chang mắt gấu trúc thế? Tối hôm qua ngủ không được sao?”

Vệ Lam khẽ cứng người, sau đó trả lời qua loa. “Tối qua em mơ thấy ác mộng, tỉnh dậy thì không ngủ tiếp được nữa.”

Minh Quang nhướng mày. “Mơ thấy ác mộng sao không gọi anh sang với em.”

Vệ Lam cười: “Gọi anh sang để thành gấu trúc chung với em sao?”

“Đương nhiên rồi, chúng ta có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chịu mà. Sao anh có thể bỏ mặc mình em giãy giụa trong nước sôi lửa bỏng chứ. Ha ha!”

Vệ Lam ngắt lời, không cho anh đùa giỡn nữa. “Được rồi, mau ăn đi rồi còn đi làm, hôm nay có khách tới phòng làm việc đó.”

“Ờ ha.” Minh Quang vỗ đầu. “Hôm qua tiểu Lí nói một khách hàng nữ muốn tư vấn về thiết kế biệt thự, 9 rưỡi sáng nay sẽ tới bàn bạc.”

“Vậy anh còn không chịu nhanh lên.”

Ăn sáng xong, Minh Quang đứng lên dọn dẹp chén đũa. 8 giờ 40 phút, hai người cùng nhau đi làm.

Vệ Lam và Minh Quang đã trải qua những ngày tháng thế này được 2 năm rồi.

Hai người học chung đại học, nhưng chính thức quen biết nhau là khi Vệ Lam đã tốt nghiệp được một năm, cùng mấy bạn học đại học tổ chức họp mặt, có một bạn dẫn theo đàn anh Minh Quang học trước họ một năm.

Đó là lần đầu tiên Vệ Lam gặp Minh Quang. Một anh chàng đẹp trai, rạng ngời như ánh dương, hài hước hóm hỉnh luôn được các cô gái yêu thích, kể cả Vệ Lam đang độc thân.

Trong buổi họp mặt, đôi nam nữ độc thân này nói chuyện vui vẻ, sau đó thường xuyên qua lại rồi trở nên thân thiết.

Vệ Lam và Minh Quang rất hợp tính nhau, khi ở cạnh nhau cảm thấy rất thoải mái, nên từ bạn bè trở thành người yêu một cách hết sức tự nhiên.

Minh Quang là một chàng trai cởi mở, vui tính, đôi khi hơi trẻ con nhưng không phải là vấn đề gì lớn lao. Từ nhỏ, Vệ Lam đã thích những anh chàng hoạt bát, rạng ngời như vậy nên kết thân với Minh Quang giống như là làm tròn giấc mộng thời niên thiếu.

Trai xinh gái đẹp, tâm đầu ý hợp, phải nói đây đúng là mối duyên trời ban.

Minh Quang học thiết kế nội thất. Anh là một người có lý tưởng, có tài hoa. Nhưng cũng vì có tài hoa cộng với sự bướng bỉnh và cao ngạo nên đi làm được 2 năm là đã không chịu nổi sự gò bó, cứng nhắc của công ty mà xin thôi việc, tự mở một phòng thiết kế và trang hoàng nội thất riêng.

Nhưng Minh Quang lại là kiểu người có tài hoa trong chuyên môn nhưng lại ngớ ngẩn trong việc quản lý. Anh không biết cách bàn giá cả với khách hàng, hợp đồng soạn ra thì đầy những chỗ hở, hợp tác với bên thi công thì rối tung cả lên.

Phòng làm việc chống chọi được mấy tháng, Minh Quang xoay như chong chóng, tình hình công ty thì hết sức thê thảm, sắp chết non đến nơi.

Vệ Lam không nỡ thấy anh ngày ngày bận tối tăm mặt mũi nên cứ có thời gian là giúp anh sắp xếp công việc, chẳng hạn như liên hệ với khách hàng, bàn giá cả, soạn hợp đồng, đôi khi còn chấm công.

Phụ nữ thường có khiếu hơn đàn ông ở những mặt cần sự tỉ mỉ, huống chi trước nay Vệ Lam làm việc thận trọng chu đáo, nên 2 tháng sau, rốt cuộc phòng làm việc của Minh Quang cũng đâu vào đấy. Anh cũng ý thức được tầm quan trọng của Vệ Lam nên mặt dày mày dạn năn nỉ cô thôi việc, cùng nhau quản lý văn phòng.

Xưa nay Vệ Lam rất nhanh thích nghi với hoàn cảnh, suy nghĩ vài ngày, cảm thấy không có vấn đề gì nên liền xin thôi việc, toàn tâm toàn ý quản lý phòng làm việc cho Minh Quang.

Minh Quang cố ý đặt tên phòng làm việc là Lam Quang, cười bảo phải làm nó thật sự trở thành công ty của hai vợ chồng.

2 năm nay, dưới sự tài hoa của Minh Quang cùng tài quản lý của Vệ Lam, Lam Quang dần đi vào quỹ đạo, đôi lúc không tránh khỏi va vấp nhưng cũng đủ khiến cho hai người trẻ tuổi kia không cần dựa giẫm vào cha mẹ mà đã có điều kiện vật chất đầy đủ, không đến mức lo nghĩ về tiền bạc.

Tình cảm của Vệ Lam và Minh Quang cũng rất ổn định. Họ vừa là người yêu, vừa là người cộng tác, là bạn bè. Kiểu tình cảm như vậy đúng là không gì tốt hơn.

Mọi tình yêu rồi cũng sẽ bớt đi nồng nhiệt, nếu tình yêu của họ được bắt đầu bằng phương thức hỗ trợ lẫn nhau thế này thì sẽ ngày càng vững chắc hơn.

Tóm lại, họ trải qua những ngày tháng bình yên thanh thản, cũng không thiếu ngọt ngào ấm áp.

Vệ Lam nghĩ, cuộc sống mà cô mong muốn chắc đại khái chính là thế này. Bình yên, an ổn, không cô đơn.

Nơi ở của họ cách phòng làm việc khoảng nửa giờ lái xe. Nửa năm trước, Minh Quang và Vệ Lam mua một chiếc Huyndai, thoát khỏi kiếp sống đợi chờ xe buýt. Lúc ấy, hai người còn vui vẻ chúc mừng một bữa. Niềm vui của những người bình thường là thế: có nhà, có xe, sau đó kết hôn, sinh con.

Có điều hôm nay trước khi ra đường, lẽ ra phải xem quẻ trước.

Minh Quang vừa lái xe ra khỏi khu nhà, khi rẽ ngoặt không chú ý đến chỗ ngoặt có một chiếc xe đang chạy khá chậm nên đã bất cẩn đâm vào đuôi của nó.

Dù đã kịp thắng lại nhưng vẫn nghe thấy một tiếng rầm, tuy không lớn lắm nhưng cũng đủ nghe ra có sự tổn hại.

Hai người đều giật mình, Minh Quang định xuống xe xem tình hình, nhưng còn chưa mở cửa xe ra thì đã bị Vệ Lam ngăn lại: “Để em đi, anh mà đi biết đâu lát nữa sẽ cãi nhau với người ta. Đã không còn sớm nữa, lỡ như trễ giờ, khách người ta không chịu đợi thì sao.”

Minh Quang nghe thế thấy cũng có lý. Đúng là tính tình của anh hơi nóng nảy, dễ xảy ra cãi vã với người ta. Vệ Lam là con gái, lại khá thận trọng và lí trí, đi thương lượng với người ta chắc sẽ không mất thời gian. Thế là anh gật đầu, ngồi yên trong xe.

Vệ Lam xuống xe, nhìn chiếc xe phía trước mặt mình. Cô không biết nhiều loại xe cho lắm, nhưng vẫn nhận ra đó là một chiếc Cadillac đắt tiền. Cô không khỏi thầm than xui xẻo, bởi vì đuôi chiếc xe đó bị chiếc Huyndai nhà mình đụng móp vào thấy rõ.

Cô liếc nhìn vào thùng xe. Cửa kính xe Cadillac màu tối, từ ngoài nhìn vào không thấy rõ, chỉ loáng thoáng thấy phía sau có một người đàn ông ngồi.

Lúc này, từ vị trí tay lái có một người đàn ông trung niên mở cửa bước ra, đi về phía cô. Ông ta ăn mặc không có vẻ gì là giàu sang phú quý nên với kinh nghiệm xã hội có hạn của mình, Vệ Lam đoán người này chắc là tài xế của người đàn ông ngồi trong xe kia.

Bác tài xế nhìn vết móp ở đuôi xe, mặt hầm hầm nhìn Vệ Lam, giọng có vẻ hơi ngang ngược. “Lái xe kiểu gì vậy?”

Vệ Lam biết mình đuối lý, cũng không muốn xảy ra tranh chấp với người ta nên không ngừng nói xin lỗi, rồi đưa tờ danh thiếp trên tay cho ông ta: “Chuyện này là lỗi của chúng tôi, bác yên tâm, chúng tôi sẽ không trốn tránh trách niệm. Tôi họ Vệ, đây là cách thức liên lạc với tôi. Về phần phí tổn bồi thường thiệt hại, đợi có hóa đơn sửa xe rồi thì bác hãy gọi cho tôi, tôi sẽ bồi thường theo yêu cầu. Bây giờ chúng tôi còn có việc, chúng tôi có thể đi trước không?”

Tài xế thấy cô dễ nói chuyện nên cầm tờ danh thiếp xem lướt qua, quay trở lại ghế sau xe, đứng ngoài cung kính gõ cửa. Sau đó, cửa kính xe liền từ từ hạ xuống một nửa.

“Cậu chủ, đây là danh thiếp của chủ chiếc xe gây tai nạn, nói là chờ có hóa đơn sửa xe thì liên lạc với cô ấy, cậu thấy phải xử lý thế nào?” Tài xế dè dặt nói với người ngồi trong xe.

Từ trong xe, một bàn tay thon dài nhưng đầy nam tính vươn ra, nhận lấy danh thiếp tài xế đưa. Không biết anh ta nhìn danh thiếp hồi lâu, hay là ngẫm nghĩ một lúc mà phải một lát sau mới trầm giọng nói với tài xế đứng ngoài. “Cứ làm theo lời cô ấy, tôi còn có việc, đừng dây dưa nữa.”

Nói xong, cửa sổ xe lại từ từ khép lên.

Giọng người trong xe rất nhỏ, Vệ Lam không nghe rõ được, chỉ nghe loáng thoáng. Nhưng chỉ chút loáng thoáng này thôi đã khiến cô chợt đờ người ra.

Rõ ràng giọng nói này là xa lạ, thế nhưng lại khiến cô có cảm giác quen thuộc đã lâu. Cảm giác này rất xấu, cô lập tức lắc đầu bảo mình phải bình tĩnh lại.

Bác tài xế quay lại nói với Vệ Lam. “Được rồi, coi như mấy người gặp may đó, cậu chủ của chúng tôi đồng ý cách xử lý của cô. Dù sao thì tôi cũng đã nhớ biển số xe của cô, cô chạy không thoát đâu.”

“Bác yên tâm, chúng tôi sẽ không quỵt đâu mà lo.” Vệ Lam kính cẩn khom người, sau đó trở lại xe, thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Lúc ấy, tự nhiên tim cô bỗng đập thật nhanh, cô chỉ muốn đi ngay lập tức.

“Em sao thế?” Minh Quang lo lắng hỏi.

Vệ Lam cười. “Không sao, chỉ có điều đụng trúng chiếc Cadillac của người ta, làm móp một lỗ thật to, chắc tháng này chúng ta làm không công rồi.”

Minh Quang khởi động xe, cười ha hả. “Tiền tài là vật ngoài thân, tháng này không có thì tháng sau làm bù, chỉ sợ gặp phải người khó nhằng thôi. Đúng là em ra tay thì vẫn hơn. Gặp anh chắc nói vài câu không hợp là cãi nhau với người ta luôn.”

Cá tính cởi mở, phóng khoáng này của Minh Quang cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến cô thích anh.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]

thay đổi nội dung bởi: Ryta, 01-01-2014 lúc 11:14 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn

Ðề: Không Thể Buông Tay - Úy Không
  #3  
Cũ 01-01-2014, 11:14 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
 
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 10,728
Số lần cám ơn: 289
Được cám ơn 498 lần trong 192 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Ðề: Không Thể Buông Tay - Úy Không

Chương 2: Cố nhân

Đến Lam Quang, hai trợ lý ở văn phòng là Tiểu Lý và Phỉ Phỉ đã đi làm rồi.

Tiểu Lý thấy hai người chủ trẻ tuổi, nhanh chóng chạy đến báo cáo: “Vị khách hàng liên lạc hôm qua đã đến rồi, đang chờ ở phòng khách.”

“Ừ, biết rồi.” Vệ Lam gật đầu, nói với Minh Quang: “Em đi tiếp đãi cô ấy trước, anh đi chuẩn bị tài liệu nha.”

Minh Quang nháy mắt với cô mấy cái: “Có bà xã xinh đẹp tài giỏi của anh ra tay, không cần xem tài liệu gì hết, vị khách hàng kia sẽ sử dụng thiết kế của chúng ta thôi.”

Tiểu Lý ở bên cạnh cố tình run rẩy, lí lắc nói: “Mới sáng sớm mà anh Minh và chị Vệ đã ân ái rồi, còn không để cho thanh niên độc thân tụi em sống với.”

Minh Quang cười ha ha, đi đến phòng làm việc lấy tài liệu.

Vệ Lam mỉm cười, trừng mắt với Tiểu Lý, xoay người đi vào phòng khách.

Đẩy cửa ra, cô gái đứng bên trong đưa lưng về phía cửa, cẩn thận thưởng thức bức tranh trên tường. Đó là tác phẩm mà Minh Quang rất tâm đắc, rất nhiều khách hàng đến đây đều bị mấy bức tranh đó thu hút.

Vệ Lam ho nhẹ một tiếng: “Xin hỏi, là cô Quách đúng không?”

Cô gái nọ quay đầu lại, nhìn thấy người ở cửa, vẻ mặt vốn mỉm cười, bỗng nhiên hai mắt mở to, dường như bị kinh hãi, sau đó, biến thành mừng rỡ khó tin, hai tay che miệng, đôi mắt đã ngấn nước.

Vệ Lam cũng không tin vào mắt mình, cô há miệng, hồi lâu không nói được chữ nào. Hai người đều sững sờ nhìn nhau giây lát, cuối cùng là Vệ Lam phản ứng trước: “Chân Chân, sao lại là cậu?”

Quách Chân Chân chạy đến, ôm chầm lấy cô: “Vệ Lam, mình còn định hỏi sao lại là cậu chứ? Mấy năm nay cậu chạy đi đâu vậy? Sao một chút tin tức cũng không có?”

Quách Chân Chân và Vệ Lam từ nhỏ đã kết bạn trong nhà trẻ, mãi cho đến trung học đều chung lớp, có thể nói là tình bạn rất sâu đậm. Từ thời thơ ấu đến thiếu niên, tất cả những vui vẻ ưu sầu bi thương đều cùng nhau nếm trải, tất cả bí mật cũng chia sẻ cho nhau. Khi ba mẹ Vệ Lam bận công tác, cô từng qua nhà Quách Chân Chân ăn cơm không ít lần.

Hai người từng là cặp đôi thân thiết, còn từng lập lời thề ấu trĩ trong năm mới, chẳng hạn như nói phải vĩnh viễn làm bạn tốt của nhau, cùng nhau lên đại học, cùng nhau yêu đường, làm phù dâu cho nhau, làm mẹ nuôi cho đứa con sau này của đối phương.

Tóm lại, trong mười mấy năm niên thiếu của hai người, mức độ thân thiết còn vượt xa hơn chị em ruột thịt.

Chỉ có điều việc đời khó đoán, một đôi bạn tuyệt vời như vậy, cũng sẽ bỗng nhiên tan rã. Bởi vì liên quan đến một chuyện, sau khi Vệ Lam tốt nghiệp cấp ba, gần như mất liên lạc với tất cả bạn học, đương nhiên bao gồm cả người bạn thân Quách Chân Chân.

Hiện giờ bạn cũ gặp lại, tất nhiên xúc động vô cùng. Quách Chân Chân rất muốn biết, nguyên nhân tại sao người bạn thân của mình lại đột nhiên biến mất. Đây là vấn đề từng quấy nhiễu cô trong nhiều năm. Một người bạn quan trọng nhất trong đời lại mất liên lạc một cách khó hiểu, đối với một cô gái hơn mười mấy hai mươi tuổi mà nói, chắc chắn là một chuyện rất nghiêm trọng.

Vệ Lam nhìn thấy vẻ mặt kích động của cô, ngẩn người, trả lời cô nhưng tránh nói vào vấn đề chính: “Tốt nghiệp trung học xong thì nhà mình xảy ra chút chuyện, cho nên không có liên lạc với ai cả, mấy năm mình nay vẫn ở Giang Thành.”

Quách Chấn Chân vẫn kích động truy hỏi: “Có chuyện gì xảy ra vậy? Cô chú có việc gì sao?”

Vệ Lam đẩy đẩy cô, cười xua tay: “Không phải không phải, tại mình xảy ra chút chuyện.”

Quách Chân Chân oán trách: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cho dù là chuyện lớn cỡ nào, cũng không thể không liên lạc với mình. Mình là bạn tốt của cậu mà. Lúc ấy, mình còn đi tìm ông bà nội của cậu, họ chỉ biết là cô chú đón cậu đi rồi, cũng không biết rốt cuộc cậu thế nào. Sau đó, mình lại xuất ngoại, càng không biết liên lạc với cậu như thế nào.”

“Thì ra là cậu xuất ngoại.” Vệ Lam khéo léo nói sang chuyện khác.

“Ừ đúng vậy, mình xuất ngoại được hai năm, hiện tại vừa mới về nước được nửa năm. Nhưng mà ngẫm lại chúng ta cũng thật có duyên phận, đến trang hoàng nhà cửa, lại có thể gặp cậu. Không ngờ bây giờ cậu lại làm thiết kế.”

“Không phải mình.” Vệ Lam lắc đầu. “Văn phòng này là của bạn trai mình mở, anh ấy mới là nhà thiết kế, mình chỉ giúp anh ấy quản lý thôi.”

“Bạn trai?” Mắt của Quách Chân Chân sáng lên. “Trời đất, mình tò mò chết được, gọi anh ấy đến đây đi.”

Vệ Lam cười thầm, cô này thoạt nhìn y hệt như lúc nhỏ, vẫn nhiệt tình cởi mở như trước, đối với chuyện gì cũng tràn ngập hứng thú.

Cô vừa dứt lời, Minh Quang đã đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy hai cô gái này tay trong tay, nước mắt lưng tròng, bèn làm động tác ôm tim hoảng sợ, rồi sau đó cười đùa nói: “Anh đi nhầm phòng à?”

Vệ Lam buồn cười liếc anh một cái: “Đây là Quách Chân Chân, một người bạn thân rất lâu không gặp, không ngờ lại khéo như vậy.”

Quách Chân Chấn buông tay Vệ Lam ra, đi đến trước mặt Minh Quang, nhìn trái phải một phen, vuốt cằm gật đầu: “Không tệ, đây chính là kiểu mà Vệ Lam cậu thích, chúc mừng cậu nha!”

Minh Quang đi đến trước mặt Vệ Lam, khoác vai cô, khóe miệng cong lên vừa nói: “Thiệt không? Anh thật vinh hạnh quá. Nhưng mà lời chúc mừng này anh hy vọng sẽ nghe được khi tụi anh kết hôn.”

Vệ Lam giận dỗi đẩy anh, có hơi sẵng giọng: “Nói gì đó! Làm việc chính đi.”

Dường như Quách Chân Chân cũng mới nhớ ra gì đó, vỗ đầu: “Suýt chút nữa đã quên việc chính rồi. Bạn trai mình nhìn thấy thiết kế của văn phòng hai người trên tạp chí thì rất thích. Anh ấy về nước không lâu, mới mua một căn biệt thự ở Giang Thành, muốn nhờ hai người thiết kế giúp anh ấy.”

Vệ Lam đánh giá từ trên xuống dưới người bạn thân thuở xưa của mình, mới phát hiện cô gái trẻ trước kia đã sớm lột xác. Ngày trước, Quách Chân Chân vốn dĩ rất xinh, hiện giờ tháo bỏ vẻ bụ bẫm trẻ con lúc trước, diện mạo xinh đẹp toàn diện, hơn nữa mặc trên người toàn đồ hiệu, khí chất xinh đẹp hơn. Cô mỉm cười trêu chọc: “Xem ra Chân Chân của chúng ta đã tìm được một người đàn ông kim cương nha.”

Trong mắt Quách Chân Chân không chút nào che giấu kiêu hãnh: “Không gạt cậu, bạn trai mình quả thật rất lợi hại, anh ấy là tổng giám đốc của Tập đoàn Azre.”

Vệ Lam hơi bất ngờ, cô từng nghe nói đến tập đoàn Azre, là một tập đoàn truyền thông có chỗ đứng ở Châu Âu. Nghe nói người sáng lập là một người đàn ông Trung Quốc thần bí, bởi vì có lòng phát triển thị trường quốc nội, hai năm nay nghiệp vụ đã chuyển dời về Trung Quốc, trụ sở chính ở Giang Thành. Nhưng ông chủ của tập đoàn lớn kiểu này, dù sao cũng không đến nỗi còn quá trẻ.

Quách Chân Chân đại khái nhìn ra sự lo lắng của Vệ Lam, cô cười ha ha: “Lam Lam, không phải cậu nghĩ ông chủ của Azre là một lão già đó chứ? Không phải đâu, Je rất trẻ, hơn nữa còn rất điển trai nha. Chờ hôm nào cậu gặp được rồi, sẽ sợ hết hồn cho coi.”

Vệ Lam vì phỏng đoán lúc nãy của mình mà có chút xấu hổ, cười ngượng: “Chân Chân, chúc mừng cậu. Ngày nào đó nhất định phải để mình gặp vị tổng giám đốc của cậu nha.”

Vệ Lam khó mà tưởng tưởng được, một cô gái nhà bên đơn thuần lúc trước, hiện giờ lại có một người bạn trai khó lường như vậy.

Quách Chân Chân cười: “Điều đó là tất nhiên, đợi anh ấy có thời gian, chắc là sẽ hẹn hai ngươi cùng thảo luận chuyện thiết kế. Anh ấy dự định sống ở Giang Thành, cho nên rất xem trọng căn biệt thự này. Anh ấy cũng chỉ để mình đến nói chuyện trước với hai người, chi tiết cụ thể, chắc là anh ấy cũng đã có ý tưởng của riêng mình, còn muốn bàn bạc với nhà thiết kế.”

Minh Quang ở bên cạnh nghe cô nói thế, cầm quyển phác thảo trong tay đưa cho cô: “Đây là vài bản thiết kế tham khảo, em cầm về bàn bạc với bạn trai xem. Còn bản thiết kế cụ thể, phải đợi anh nhìn thấy biệt thự của hai người mới có thể vẽ ra được.”

“Vâng.” Quách Chân Chân cầm lấy quyển phác thảo, giơ tay nhìn đồng hồ, ra vẻ uể oải nói. “Vệ Lam, chúng ta khó khăn lắm mới gặp được nhau, vốn dĩ phải ăn cơm cùng với hai người, nhưng mình có hẹn với bạn trai rồi.”

Vệ Lam nhanh chóng cắt ngang lời cô, cười nói: “Bạn trai quan trọng hơn, tụi mình còn nhiều thời gian mà. Dù sao mình cũng ở Giang Thành, không đi đâu cả.”

Quách Chân Chân mỉm cười đứng lên, đánh cô một phát tượng trưng: “Nếu đột ngột mất liên lạc như tám năm trước, mình sẽ không tha cho cậu.”

Vệ Lam giơ điện thoại lên: “Cam đoan sẽ mở máy 24/24 vì cô Quách Chân Chân.”

“Vậy cũng tàm tạm.” Quách Chân Chân giật lấy điện thoại của cô, nhập vào số của mình, rồi trả lại cho cô, “Hôm nào chúng ta hẹn lại nha, nhất định phải tám suốt một ngày một đêm mới được.”

“Nhất định.”

Vệ Lam đứng dậy tiễn cô, đi tới cửa, Quách Chân Chân bỗng nhiên quay đầu lại, mắt ươn ướt lên tiếng: “Vệ Lam, mình cũng không dám tin đây là thật, tám năm sau, chúng ta lại có thể không hẹn mà gặp.”

“Mình cũng rất bất ngờ.” Vệ Lam trịnh trọng nói: “Chân Chân, là mình không tốt, không nên không liên lạc gì với cậu.”

“Cậu biết là tốt rồi.” Quách Chân Chân làm vẻ mặt hung tợn. “Lần sau không phải tàn nhẫn làm thịt cậu thì không được.”

Minh Quang từ phía sau đi lên, nắm lấy vai của Vệ Lam, cười nói: “Nếu Lam Lam nhà anh đã làm sai chuyện, nhất định sẽ để cho em làm thịt.”

Tiễn Quách Chân Chân đi khỏi, Vệ Lam trở lại phòng làm việc, thở dài thườn thượt. Minh Quang từ phía sau đi lên, ôm lây cô: “Sao vậy em? Có phải gặp lại ban cũ, khiến em nhớ lại chuyện không vui trước kia không?”

Vệ Lam day day thái dương, nói mà không chút giấu giếm: “Chuyện lúc trước đã nói với anh đó, bây giờ gặp Chân Chân, khó tránh lại nhớ đến, trong lòng có chút sợ hãi không tên.”

“Đồ ngốc, có anh ở bên cạnh, em còn sợ cái gì? Hơn nữa cũng trải qua nhiều năm như vậy, loại khốn nạn ấy có thể cũng gặp báo ứng rồi.”

Vệ Lam giật mình, nói lẩm bẩm: “Có lẽ vậy.”

“Tóm lại là anh sẽ bảo vệ em thật tốt, tuyệt đối sẽ không để em bị tổn thương lần nữa.”

Vệ Lam quay đầu nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh, phì cười thành tiếng: “Tiểu nữ đa tạ công tử!”

“Tạ thế nào đây?” Vẻ mặt Minh Quang đầy ý cười, đưa tay chọt vào chỗ xương sườn của cô.

Vệ Lam sợ nhột, nhịn không được bật cười, vừa đẩy anh vừa chạy trốn ở sô pha, hai người lăn lộn thành một cục. Khi Minh Quang hạ môi xuống thì cô tung cước đá anh bay khỏi sô pha, chống nạnh làm ra dáng vẻ hung dữ: “Còn không mau đi làm kiếm sống, trong nhà không còn gì ăn kìa.”

Minh Quang bật cười: “Xem cái kiểu này của em, chắc chắc là vừa mới nhìn thấy bạn học cũ kề cận bên người giàu có, nên bị kích thích. Là hối hận khi vớ phải ông chủ nhỏ như anh sao? Nhưng mà hối hận cũng vô ích, đã lên thuyền giặc của anh thì đừng mơ tưởng nhảy xuống nhé. Ha ha ha!”

Hai trợ lý ở bên ngoài nghe tiếng động, nhìn nhau cười gian, cực kỳ hâm mộ mà nhỏ giọng nói: “Tình cảm của anh Minh và chị Vệ thật tốt.”
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
Trả Lời Với Trích Dẫn

Ðề: Không Thể Buông Tay - Úy Không
  #4  
Cũ 01-01-2014, 11:15 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
 
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 10,728
Số lần cám ơn: 289
Được cám ơn 498 lần trong 192 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Ðề: Không Thể Buông Tay - Úy Không

Chương 3: Đụng xe

Phòng khách trong phòng làm việc có cấu trúc hình vuông, bên trong bày biện một vài món đồ cao cấp. Buổi chiều Vệ Lam đến cửa hàng vật liệu xây dựng với vài công nhân, lựa chọn tất cả nguyên liệu cho một khách hàng mới, sau khi đi ra thì trời đã chập tới, đang định về nhà thì đột nhiên nhận được điện thoại của một khách hàng lớn.

Khách hàng này là một ông chủ khách sạn, họ Chung tên Kim, là một người đàn ông khoảng bốn mươi mấy tuổi, bụng phệ, đầu óc bã đậu. Lúc trước ông ta mời Lam Quang thiết kế trang hoàng khách sạn mới. Người này cũng được xem là khách hàng lớn của Lam Quang trong vòng hai năm nay, hiển nhiên phải làm tròn bổn phận của mình rồi. Trong vòng một tháng, Lam Quang phải đảm bảo chất lượng và hoàn thành nhiệm vụ đúng thời hạn, nhưng người khách này lại kì kèo không chịu thanh toán, Vệ Lam đã gửi fax thúc dục vài lần nhưng đều bị ông ta lảng tránh cho qua.

Đúng với câu nói, người càng giàu càng bủn xỉn….

Nhận điện thoại, Vệ Lam liền nghe thấy tên Chung Kim kia lớn tiếng nói: “Em Lam à, khoản tiền của em, anh đã chuẩn bị xong chi phiếu rồi, nhưng vẫn chưa có thời gian đưa cho em, thật ngại quá đi. Hay là vậy đi, bây giờ anh đang ở Phú Lệ, em tự mình chạy qua đây một chuyến lấy nó nha.”

Phú Lệ là một khách sạn cao cấp, Vệ Lam nghe thấy Kim Chung muốn thanh toán tiền, cho nên cũng không nghĩ nhiều, hỏi cụ thể ở phòng số mấy, rồi gọi xe đi đến đó.

Cô gõ cửa đi vào, cô được đón tiếp bằng gương mặt bóng loáng của Chung Kim, ông ta nở nụ cười dung tục. Phẩm chất của Chung Kim, Vệ Lam từng nghe nói. Minh Quang cũng nói rất nhiều lần, đàn ông cặn bã quá nhiều, trong những buổi xã giao các cô nàng xinh đẹp đều là những khối thịt béo bỡ với bọn đàn ông trung nhiên, bọn họ chỉ tiếc không thể một miếng ăn sạch hết, cho nên bình thường đi gặp khác hàng, đều là hai người đi chung. Nếu không phải cô vừa mới đi ra ngoài, cô chắn chắn sẽ không đi gặp khách hàng một mình.

Vệ Lam khách sáo chào hỏi Chung Kim, nhìn thấy trong lòng ông ta đang ôm mấy người, cô đại khái cũng biết được chuyện gì đang xảy ra, nên đứng ngay ở cửa nói với ông ta: “Giám đốc Chung, tôi lấy chi phiếu rồi đi ngay, không làm phiền mọi người đâu.”

Chung Kim cười ha hả: “Em Lam, người đẹp đến rồi, bọn anh hoan nghênh còn không kịp, làm sao ngại em làm phiền chứ.” Nói xong, còn quay về phía một người thương nhân trung niên nói: “Giám đốc Lý, không phải ông nói rất thích thiếu kế của khách sạn chúng tôi sao? Đây chính là tác phẩm của người đẹp Vệ Lam đây. Ngôi nhà mới của ông muốn sửa sang lại, thì mời cô ấy là được rồi.”

Vốn dĩ Vệ Lam đã có chút chán ghét Chung Kim, nhưng nhìn thấy ông đang giới thiệu mối làm ăn cho Lam Quang, cô cũng không tiện tỏ vẻ khó chịu. Mỉm cười ngồi kế bên ông ta.

Vị Lý tổng kia nghe xong, rất có hứng thú, ngồi cách một cái bàn nói với cô: “Không ngờ cô Lam trẻ tuổi, lại giỏi đến thế.”

Vệ Lam mỉm cười, trả lời thành thật: “Tôi không phải kiến trúc sư, mà là bạn trai của tôi.”

Chung Kim sau khi nghe xong, ha hả cười to lên, bàn tay mập mờ vỗ vai cô: “Đúng đó, em Lam và bạn trai của em ấy là trai tài gái sắc đó.”

Vệ Lam hơi càu mày, lấy danh thiếp từ trong túi ra, đưa đến trước mặt Lý tổng, chỉ là mới đưa được một nửa, lại bị Chung Kim ngăn lại: “Ây da, chuyện làm ăn cần gì gấp, nếu em Lam đã đến rồi, chúng ta cũng uống vài ly đi, những chuyện kia còn rất nhiều lúc để nói đúng không nào?”

Giám đốc Lý nghe vậy, cũng mỉm cười hùa theo: “Đúng đúng đúng, chuyện làm ăn có gì phải vội, quen biết chính là duyên phận, chúng ta uống rượu trước đã.”

Vệ Lam biết rõ những ông già này đều ngâm mình trong rượu lúc làm ăn, cái gì mà uống trước rồi hẳn nói chứ. Vệ Lam tuy rằng ít tiếp xúc với khách hàng, công ty thiết kế dù sao cũng không giống như chuyện làm ăn khác, hiếm khi nói chuyện trên bàn rượu, cho cho dù có những chuyện phải giải quyết trên bàn tiệc, cô đều đi chung với Minh Quang, cô đàm phán, còn Minh Quang uống rượu. Minh Quang mặc dù làm việc không quá cẩn thận, nhưng về mặt này, lại rất đàn ông, chắn chắn không để cô chịu thiệt hại.

Nhưng bây giờ một mình cô đến đây, theo lý mà nói, không nên tiếp tục dây với những người này. Song cô nghĩ đến Lam Quang không dễ dàng gì mới đi lên được, bây giờ khách hàng tiềm năng đang ở trước mặt, chi phiếu của Chung Kim còn chưa đưa cho mình, nếu đi như vậy thì sẽ bất lợi. Đành phải dằn lòng, ngồi lại uống vài ly giống như những người khác.

Vừa uống vài ly xuống bụng, Chung Kim ngồi ở bên cạnh càng ngày càng có những hành vi vô lễ, trong miệng toàn những lời văng tục, nói ra làm cho mọi người đều cười ha hả. Trên bàn này chỉ có một mình Vệ Lam là nữ, rõ ràng đang đùa giỡn cô mà.

Càng về sau, hành vi của Chung Kim càng ngày càng đê tiện, hay khoác tay lên hông của Vệ Lam, còn sờ soạng vài cái.

Lúc đầu Vệ Lam đề phòng tránh né khắp nơi, nhưng cô say dần, đầu óc có chút mơ màng, cô biết rõ nếu còn như vậy, không chừng sẽ bị tên dê xồm này giở trò bậy bạ. Nên dứt khoát đứng dậy, nói với mọi người đi vào nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh nằm ở cuối hành làng, ánh đèn ở đây mờ ảo, cộng thêm cô đã hơi say, khi đi không kiểm soát được bước chân mà chao đảo, ánh mắt mơ màng nhìn về trước, chỉ biết ở phía trước có một gian phòng, một nhóm người mặc âu phục mang giày da, đang nối đuôi nhau đi vào, chợt bừng tỉnh khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trong đó, dáng người cao ngất, gương mặt điển trai. Trong lòng cô hoảng hốt, hơi tỉnh rượu, dùng sức lắc đầu, trên hành lang giờ chỉ còn lại sự yên tĩnh, dường như lúc nãy chỉ là ảo giác.

Vệ Lam xoa trán, lầu bầu một mình: “Chắc mình hoa mắt rồi.”

Rửa mặt bằng nước lạnh xong, cô đi ra khỏi nhà vệ sinh, cảm thấy mình hơi tỉnh rượu, chỉ là bước chân có chút chao đảo. Trong lòng nghĩ nếu còn uống tiếp với Chung Kim, cô sợ mình sẽ bị khiêng đi mất. Vì thế định đi vào nói lời chào tạm biệt.

Vừa quay lại phòng, đã thấy mặt mày Chung Kim đỏ ửng đứng ở cửa, Vệ Lam nghĩ vừa đúng lúc, nên chạy qua nói: “Giám đốc Chung, ông có thể đưa chi phiếu cho tôi được chưa? Tôi còn có việc phải đi trước, không làm phiền nhã hứng của mọi người.”

Chung Kim móc một tờ chi phiếu ở trong túi ra, cầm ở trên tay, lại không đưa cho cô: “Em Lam à! Em biết giám đốc Lý là người như thế nào không? Ông ta là nhà bất động sản giàu nhất khu vực Giang Thành này, nếu có được hợp đồng của ông ta, em biết sẽ như thế nào không?”

Lòng của Vệ Lam khẽ lay động, công ty Lam Quang của cô là một công ty nhỏ, phần lớn đều là những mối làm ăn nhỏ, nếu như có thể hợp tác với doanh nghiệp lớn, đương nhiên là một chuyện cực kỳ tốt.

Chung Kim nhìn thấy cô im lặng suy nghĩ, mỉm cười đem tờ chi phiếu nhét vào tay cô: “Vị giám đốc Lý đó là bạn làm ăn của anh, chỉ cần anh bằng lòng giới thiệu, ông ta nhất định sẽ đồng ý, ký hợp tác với bọn em đó.”

“Vậy thì cám ơn giám đốc Chung rồi.” Vệ Lam nhìn tờ chi phiếu trong tay, trong lòng lại có một linh cảm xấu. “Nếu như giám đốc Lý đồng ý hợp tác, tôi nhất định sẽ vô cùng cảm ơn về việc giám đốc Chung đã nói giúp, sau này nếu có cơ hội, tôi sẽ giảm năm phần trăm cho ngài.”

Chung Kim cười ha hả: “Em Lam này, xem ra chưa hiểu rõ ý của anh rồi, ý của anh em không hiểu sao? Em cho rằng anh thèm số tiền ít ỏi đó của em sao?” Nói xong, ông ta đã nắm chặt tay Vệ Lam, nói năng thô lỗ. “Yêu cầu của anh không nhiều, chỉ cần em ở với anh một đêm thôi, em thấy sao?”

Vệ Lam nghĩ rằng người này biết rõ cô có bạn trai, sẽ không trêu chọc cô, càng không trắng trợn trở trò xằng bậy, nhưng cô không ngờ ông ta dám nói ra yêu câu ghê tởm này, xem ra cô quá ngây thơ rồi. Nghĩ vậy, trong lòng liền dâng lên một sự chán ghét, đẩy mạnh đôi tay đang nắm lấy tay mình: “Giám đốc Chung, xin ông hãy tự trọng một chút, tôi không phải loại người như ông nghĩ.”

Chung Kim được nước làm tới, đi đến giữ chặt cô lại, múi rượu nồng nặc xông vào mũi cô: “Em ra giá đi nào? Bao nhiêu hử? Một trăm ngàn à? Hay hai trăm ngàn?”

Nhìn thấy cái miệng kia sắp dán vào mặt mình, Vệ Lam thấy buồn nôn, lấy hết sức đẩy ông ta ra, còn chưa hết giận, đạp ông ta một cái, nổi giận mắng chửi: “Đồ đê tiện! Ông không xem lại coi mình có gì tốt đẹp. Cho dù cho tôi một triệu, tôi cũng không thèm liếc mắt nhìn.”

“Đồ đàn bà thối tha! Muốn chết!” Chung Kim bị cô làm cho bẻ mặt bèn nổi giận, cộng thêm trên người có chất cồn, thở hồng hộc mà quật lại cô một cái, Vệ Lam khó khăn lắm mới tránh được, lại bị ông ta đẩy mạnh va vào tường.

Có lẽ do phát ra tiếng quá lớn, tất cả các khách ở đây đều chạy ra xem, nhân viên cũng vội vàng chạy ra xem tình hình. Vệ Lam sợ gây ra chuyện không hay, phun nước bọt vào mặt Chung Kim, không khách sáo tức giận mắng chửi: “Đồ thối tha, tôi cầu mong ông ra đường bị xe cán chết.”

Cô chửi xong, chạy vào nhà vệ sinh ở cuối hành lòng. Phía sau còn vang tiếng mắng chửi của chung Kim, cùng với giọng khúm núm an ủi không biết là bảo vệ hay nhân viên phục vụ.

Vệ Lam đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt, tỉnh táo được một chút, nhìn vào gương mắng chửi Chung Kim mấy lần. Rồi mới nhớ đến gọi điện cho Minh Quang.

Cô chỉ nói sơ cho anh biết, nhưng trong đầu của Minh Quang đã biết xảy ra chuyện gì, trong điện thoại trước tiên mắng chửi Chung Kim một trận, sau đó lại dạy dỗ Vệ Lam: “Sao em không nói anh một tiếng để anh đi cùng em, lão già Chung Kim đó, bảo em tới khách sạn lấy chi phiếu, nhất định không có gì tốt đẹp, bình thường em thông minh như vậy, sao hôm nay lại làm chuyện ngốc nghếch thế.”

“Em chỉ tiện đường thôi mà!” Vệ Lam cả gan nói lại.

“Tiện đường của em suýt chút nữa tiện đường đánh mất mình rồi. Em đứng ở cửa Phú Lệ đợi anh, anh đến đón em.”

Vệ Lam vội nói: “Không cần không cần, anh từ nhà chạy đến đây rất lâu, em không muốn ngu ngơ đứng chờ ở đây, để em tự mình gọi xe về được rồi.” Cô nghe Minh Quang còn muốn nói gì đó, cô vội nói thêm. “Em không sao đâu, anh đừng lo dữ vậy, bốn mươi phút nữa về đến rồi thôi.”

Nói xong không đợi Minh Quang trả lời, cô cúp máy luôn.

Đi ra cửa lớn của khách sạn, Vệ Lam đứng trên đường gọi xe. Còn chưa đến chính giờ, cộng thêm con đường này xe đông đúc, cho nên xe taxi rất nhiều.

Nhìn thấy một chiếc xe taxi chạy đến, cô chuẩn bị vươn tay ra bắt xe thì đột nhiên nghe thấy một tiếng nổ, cô quay đầu về phía phát ra tiếng nổ theo bản năng, chỉ nhìn thấy một chiếc Land Rover đụng vào một chiếc BMW.

Cô cảm thấy chiếc BMW đang nằm lật kia có hơi quen, tò mò đi về phía trước nhìn xem xảy ra chuyện gì.

Chỉ thấy cửa của chiếc BMW run run bị mở ra, bên trong có một người đàn ông đầu chảy máu đầm đìa, sau đó lảo đảo đi được vài bước rồi té ngã xuống đất.

Người lái chiếc Land Rover vẻn vẹn chẳng bị hư hao gì, vừa gọi điện thoại, vừa nhìn người ngã trên mặt đất, thái độ lạnh lùng, không hề coi đây một vụ tông xe.

Vệ Lam cho rằng mình nhìn nhầm, chen chúc vào đám người đang ồn ào, để đi về phía trước, lắc đầu mở to mắt ra, thấy người nằm trong vũng máu chính là Chung Kim, người mình vừa nguyền rủa “ra đường bị xe tông chết”.

Cô chỉ cảm thấy có một luồng gió lạnh thổi qua, trong đầu chỉ còn lại cảm giác say, hoàn toàn quên hết những chuyện hỗn loạn xảy ra trong đêm nay.

Cô đột nhiên có một linh cảm xấu, trong buổi tối mùa hạ, cả người bỗng nhiên toát mồ hôi lạnh, giống như có một con dao sắc ở sau lưng. Cô nhìn chằm chằm người đàn ông đang nằm run rẩy dưới đất, rồi quay đầu nhanh nhìn về phái sau. Nhưng đập vào mắt, chỉ có người đi đường chỉ trỏ vào vụ tai nạn, mà không có bất kỳ gương mặt cô cảm thấy quen thuộc nào.

Cô lại nhìn người lái xe gây tai nạn đang bình tĩnh gọi điện thoại kia, nhưng đó là một gương mặt xa lạ không thể nào xa lạ hơn.

Sau cùng, Vệ Lam nhìn Chung Kim xui xẻo một cái, rồi xoa cái trán đau nhức của mình, cùng với cơ thể đang toát mồ hơi lạnh, rời khỏi tai nạn xe cộ không phải là trách nhiệm của mình.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời

Ðiều Chỉnh
Xếp Bài Cho Ðiểm Chủ Ðề Này
Cho Ðiểm Chủ Ðề Này:

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Múi giờ GMT +8. Hiện tại là 10:07 AM


Designed by: ND 101 Group
Powered by: vBulletin v3.7.5 Copyright ©2000-2014, Jelsoft Enterprises Ltd.