Cơn mưa - Khang Thành
  #1  
Cũ 13-04-2016, 10:46 AM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 575 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Cơn mưa - Khang Thành


Tên Truyện: Cơn mưa

Tác giả: Khang Thành

Đánh giá: ???/10

Dịch - Chuyển Ngữ: Mốc - Fei Yang

Nguồn: Kites - liufeiyang.wordpress.com - kazuzi.wordpress.com

Ebook link tạm: prc - epub

Giới thiệu:

Khi mới bắt đầu, chưa ai yêu ai, trong cơn mưa, chỉ có cơn gió lướt nhẹ qua ngọn cây.

- Ctrl + F để tìm số chương
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]

thay đổi nội dung bởi: Ryta, 13-08-2016 lúc 10:13 PM.
  #2  
Cũ 13-04-2016, 10:47 AM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 575 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Chương 1: Đình nghỉ mát

Dịch:Mốc

Hai tiếng sấm vang lên, mưa như trút nước.

Cơn mưa to bất thình lình kéo đến, Trần Nham đang đứng trên bờ ruộng vội vàng thu dọn dây micro, phía trước, Tiền Văn cầm máy quay phim chạy trối chết đến căn nhà gỗ.

Thông tín viên (1) bên ủy ban xã chạy được một nửa, rồi dừng lại một lúc, chờ cô đuổi kịp.

(1) Người làm nhiệm vụ cung cấp tin tức hoặc viết bài cho một tờ báo, tạp chí hoặc thông tấn xã, nhưng không thuộc biên chế tòa soạn.

Trong làn mưa dày đặc, một tay Trần Nham ôm microphone trước ngực, tay kia che trán, nhanh chóng chạy đến.

Tháng chín, liên tục một tháng trời không mưa, rau dưa trong ruộng đất vùng ngoại ô đã cháy khô. Dân trồng rau khổ không nói lên lời, vấn đề cung cấp rau xanh cho dân thành phố trở nên nghiêm trọng.

Trần Nham mới sáng sớm đã phụng mệnh cùng với quay phim tới vườn rau cách thành phố hai mươi cây số, đầu tiên là nói chuyện, sau đó phỏng vấn chính thức, mồ hôi tuôn ra như mưa.

Vừa mới quay cảnh cuối cùng, không ngờ mặt trời đang nóng hừng hực ở phía đông, phía tây bỗng chốc mưa như trút nước.

Đồng ruộng khô hạn lâu ngày gặp mưa, đất cát cuốn lên cuồn cuộn.

Hạt mưa rơi trên cây cỏ, vang lên tiếng lộp bộp.

Nhà gỗ được xây bên cạnh bờ ruộng, bình thường dùng để nông dân nghỉ ngơi, bên trong chỉ có một cái bàn gỗ và mấy băng ghế dài cọc cạch, góc tường có một đống dụng cụ làm nông và mấy bình thuốc trừ sâu, phân hóa học được xếp lộn xộn, một mùi gay mũi thoang thoảng trong không khí.

Thông tín viên bên ủy ban xã kéo dây đèn, ngọn đèn duy nhất được treo trên xà nhà lập tức sáng lên, ánh sáng màu vàng nhờ nhờ, bật hay không bật cũng giống như nhau.

Căn nhà lờ mà lờ mờ, ẩm thấp bẩn thỉu.

Thông tín viên phủi nhẹ giọt nước trên người, nhìn ra ngoài cửa, giọng nói mang đậm giọng địa phương: “Cuối cùng cũng có một trận mưa to.”

Quay phim Tiền Văn ngồi bên cạnh bàn, cau mày. Anh ta cầm chiếc khăn lông to, không lau nước trên khuôn mặt mình, mà chỉ lo lau máy quay.

Lau khô xong, khởi động lại máy, chạy thử, vận hành.

Một lát sau, cuối cùng anh ta cũng thở phào nhẹ nhõm: “Giỏi lắm, làm tao sợ muốn chết.”

Cái máy này ba mươi vạn. Xảy ra vấn đề gì anh ta sợ bù tiền lương vào cũng không đủ.

Lớp bụi trên băng ghế quá dày, Trần Nham không ngồi xuống, cô đứng trước cửa, vừa nhìn trời mưa vừa lau tóc.

Dự báo thời tiết hôm nay 32°C, không nghĩ trời lại mưa to đến vậy.

Sắc trời hỗn độn, mưa to ào ào, trong phòng càng ngày càng tối, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ cánh cửa đang mở.

Trần Nham đứng ngược với ánh sáng, ngay cả chiếc áo váy cũng đã ướt một nửa, chất liệu vải sợi bông dính sát vào da thịt, một góc váy dán vào cẳng chân, từng giọt bùn nhỏ xuống.

Cô cảm thấy khó chịu, nhấc cẳng chân lên, khom người xuống lau, góc váy phủ xuống dưới.

Tiền Văn nhìn chằm chằm vào cửa, như đang nhìn bóng lưng của cô, lại như đang nhìn cơn mưa.

Nhìn một lúc, anh ta lại cúi đầu xem máy móc.

“Vẫn còn một vài cảnh chưa quay nữa, mưa thế này máy móc cũng không thể dùng được, tính làm thế nào đây?” Giọng nói của anh ta chìm nghỉm trong tiếng mưa ào ào, không nghe thấy rõ.

Qua một lát, Trần Nham lau khô vết nước trên người, quay đầu lại nói, “Không quay nữa, chờ lát nữa thì về.”

Thông tín viên nghe cuộc nói chuyện của bọn họ, nhìn đồng hồ, lập tức đứng lên cười nói: “Anh chị à, tôi vừa gọi xe đưa chúng ta đến ủy ban thị trấn, ăn bữa cơm rau dưa ở nhà khách đã rồi hẵng đi.”

Sau khi quy định thứ tám của trung ương được thực thi, thì không gian nhà ăn của nhà khách chính phủ là nơi tiếp đón tốt nhất của các bộ ngành.

Trần Nham nhìn đồng hồ, “Mới hơn mười giờ, còn sớm. Không cần khách khí, chúng tôi còn phải trở về sớm.”

Nói xong nhìn Tiền Văn.

Tiền Văn nhìn cô, “Được, vậy thì quay về thôi.”

Khi sắp xếp hành trình, anh ta chưa bao giờ làm trái lại cô. Anh ta biết cô không thích xã giao.

Thông tín viên sao có thể thả họ đi, sống chết gì cũng phải giữ được bọn họ ở lại. Nhưng mà Trần Nham nói một là một, cho dù anh ta giữ như thế nào, một chút cũng không có ý định ở lại.

Cuối cùng không còn cách nào khác, anh ta chỉ có thể cầm di động lên, gọi xe đến đưa bọn họ quay về.

Sau nửa tiếng đi xe, đến đài truyền hình thì vừa vặn tới giờ ăn cơm.

Chuyện đầu tiên hai người vừa vào phòng làm việc là thay bộ quần áo sạch sẽ.

Trong phòng làm việc Trần Nham chỉ để một cái áo đồng phục quảng cáo và một cái quần đen bó sát người, bộ quần áo này được mặc trong hoạt động trước đây của nhà đài. Khi cô thay xong quần áo bước ra khỏi WC, phát hiện ra Tiền Văn đã thay một chiếc áo phông sạch sẽ, đang ngồi dựa vào bàn làm việc hút thuốc nói chuyện với một đồng nghiệp nam khác.

Mọi người đang tám chuyện, cười đùa hi hi ha ha, đều nói về thảm cảnh của mình trong cơn mưa to này.

Trong tay Tiền Văn cầm hộp cơm, thấy Trần Nham đi vào, dùng hộp cơm gõ xuống mặt bàn, “Đi ăn cơm không?”

Trần Nham chậm rãi khởi động máy tính, “Hôm nay là thứ tư, tôi không đi.”

Thực đơn trong nhà ăn đều cố định theo tuần, thứ tư có món ăn mặn, thịt thỏ kho. Hồi nhỏ Trần Nham từng nuôi một con thỏ, món ăn này làm đáy lòng cô cảm thấy rất ghê tởm.

Tiền Văn từ trên bàn nhảy xuống, đi tới trước mặt cô, nở nụ cười tươi roi rói, “Nếu không tôi đưa cô đi ăn một bữa ngon nhé? Đi thôi.”

Trần Nham lật cuốn sổ ghi chép trên bàn, nhìn anh ta: “Anh đi đi, bên tôi còn phải liên hệ với một người, một giờ rưỡi còn phải tới phòng biên tập.”

“Vậy tôi mang cái gì đó lên cho cô ăn nhé?”

“Không cần đâu, lát nữa tôi sẽ tự đi.”

“Tiền Văn, cùng đi với nhau đi, hôm nay tôi không mang thẻ cơm, cậu cà thẻ giúp được không?” Đồng nghiệp nam lúc nãy chuyện với anh ta mở miệng.

Tiền Văn liếc mắt nhìn Trần Nham một cái, không nói gì, vội vàng đi tới, “Đi thôi.”

Không tới một lát, toàn bộ nhân viên trong phòng làm việc đi hết.

Trần Nham gọi điện thoại cho người bên sở khoa học nông nghiệp, đại khái muốn giải thích trận mưa này có ảnh hưởng thế nào đến cây trồng nông nghiệp, hẹn thời gian ngày mai phỏng vấn.

Xử lí xong tất cả, cô nhìn thời gian, đứng dậy khỏi chỗ ngồi, đi tới bên cửa sổ.

Dưới lầu là con đường nhỏ thông tới nhà ăn, cây cối hai bên được cơn mưa gột rửa trở nên xanh biếc, từng đám người túm năm tụm ba cầm ô chậm rãi di chuyển.

Mưa đã nhỏ hơn rất nhiều, chỉ còn những giọt mưa nhẹ nhàng bay trong bầu trời ảm đạm.

Nhìn một lúc đến nhàm chán, cô quyết định ra ngoài giải quyết bữa trưa.

Quán ăn bình dân quanh chỗ cô làm không nhiều lắm, chỉ có một cửa tiệm mì sợi đã cũ và một nhà hàng Shaxian Xiaochi (2). Trần Nham cầm ô, lướt qua hai nhà hàng này, vẫn bước về phía trước.

(2) Chuỗi nhà hàng nổi tiếng bán đồ ăn vặt Trung Quốc

Trong làn mưa lất phất, không khí trở nên ẩm ướt tươi mát, nhiệt độ cũng giảm xuống không ít.

Đang trong thời gian ăn cơm trưa, nên lượng xe và người đi bộ trên đường không tính là nhiều, ánh đèn ở cột đèn giao thông mông lung, trong không khí thỉnh thoảng vang tiếng còi xe chói tai, những người trong chốn đô thị đang hưởng thụ những tiết tấu hoàn mĩ bất chợt vang lên trong làn mưa.

Cũng không quá đói bụng, cũng không thật sự muốn ăn thứ gì đó, lại không biết nên ăn thứ gì. Trần Nham đi được một lúc, nhận ra mình đã tản bộ không mục đích qua hai con phố.

Khi nhìn thấy một tiệm bánh mì, cô dừng lại, cụp ô, đi vào.

Cô mua một cái bánh sừng bò và một cốc latte nóng, nhận ra trong tiệm chỉ có hai cái bàn là có người ngồi.

Cô yên lặng đứng trước cửa tiệm nhìn mọi người đang đi trên đường, chợt nhớ gần đây hình như có một công viên nhỏ.

Trần Nham năm nay 26 tuổi, sau khi tốt nghiệp trường một trường đại học 985 (3) thì thi vào đài truyền hình, đã làm phóng viên ở đây ba năm. Trong cái thành phố không lớn này, đương nhiên cô đã chạy đến hết những nơi từ to đến nhỏ, từ ngóc ngách đến ngõ cùng.

(3) Là những trường đại học trọng điểm thuộc “công trình 985” của chính phủ Trung Quốc. Năm 1998, Trung Quốc đưa ra chương trình 985 tập trung đầu tư cho 9 trường đại học nhằm đưa những trường này thành những đại học đẳng cấp quốc tế.

Nhìn thấy bốn chữ đỏ “công viên Tân Thành” được in trên tảng đá lớn bên cạnh cổng vào, giống như lúc đặt tiêu đề, cô hơi nhếch khóe môi lên.

Đây là một công viên cũ được sửa lại, trước đây thu vé vào cửa, vài năm nay thì không thu nữa.

Công viên được xây dựng dựa trên một ngọn núi nhỏ không cao lắm, trên núi trồng khá nhiều cây tùng. Dưới núi có một đầm nước không lớn, bên trong có rất nhiều núi giả, liễu bên cạnh hồ rủ xuống chạm tới mặt nước. Vài năm nay chính phủ xây dựng thành phố văn minh toàn quốc, trên núi dựng thêm một đình nghỉ mát, ghế đá, cùng với một số thiết bị tập thể dục, có rất nhiều người già tới đây để tập luyện.

Giữa trưa trời mưa, công viên vắng người.

Có hai ông già đang bật ô, ngồi ở bên bàn đá tập trung tinh thần đánh cờ, bàn cờ bằng gỗ đã ướt một nửa.

Trần Nham đi ngang qua bọn họ, bọn họ vẫn không hề động đậy.

Cô đi lên núi.

Cô phát hiện, cô không phải là vị khách duy nhất lên núi.

Có một người đang đứng bên ngoài đình nghỉ mát trên đỉnh núi, bên trong cũng có một người đang ngồi.

Người đàn ông ở bên ngoài đứng dưới tán cây, đưa lưng về phía đình. Trong làn mưa lất phất, anh ta hình như đang cúi đầu hút thuốc.

Bên trong là một người đàn ông đang đọc sách, ngồi tận cùng bên trong đình. Phía sau anh ta chính là sườn núi, cây cối hoa cỏ xanh biếc trải dài, cành lá lay động trong làn gió nhẹ của cơn mưa phùn, nhẹ nhàng đung đưa.

Anh ta cúi đầu rất thấp, tưởng như đang dán mắt vào trang sách.

Trần Nham không để ý quá nhiều.

Cô ngồi ngay cửa ra vào đình nghỉ mát, đặt ô dưới chân, cũng lấy trong túi một quyển sách và một cái bút, vừa ăn bánh vừa đọc, những chỗ quan trọng thì sẽ ghi chú vào.

Từ năm ngoái cô đã bắt đầu thi nhân viên công vụ, nên đã hình thành thói quen lúc nào cũng mang theo sách, có thể đọc sách bất cứ khi nào bất cứ ở đâu..

Mưa vẫn nhẹ nhàng rơi, gió vẫn chầm chậm thổi, trong làn mưa cây cỏ tỏa ra mùi hương thoang thoảng thấm vào lòng người, xung quanh yên tĩnh mà thanh u.

Cô bắt đầu để ý đến người đàn ông ngồi trong đình sau khi nghe thấy âm thanh trong cổ họng anh ta phát ra khác hẳn với âm thanh người bình thường.

Một tiếng ngâm nga. Ngắt quãng, cao vút, nhịp điệu đều đều .

Cà phê rời khỏi môi, cô kìm không đặng đưa mắt đánh giá anh ta.

Mái tóc anh ta được cắt rất ngắn, mặc một chiếc áo phông màu xanh bằng vải sợi và chiếc quần soóc màu đen, dưới chân là đôi giày đi biển màu nâu sậm, tay chân đầy đủ, hoàn toàn không khác với người bình thường.

Nhưng tư thế anh ta đọc sách.. phải nói là không được tự nhiên.

Cả người còng xuống, cánh tay buông thõng xuống hai bên hông, chân cũng vậy.

Sách đặt trên tay, nhưng nhìn như anh ta không cầm được, đặt ở trên đầu gối, cúi sát mặt tới gần quyển sách.

Nhìn thấy động tác anh ta lật sách, Trần Nham càng khẳng định suy đoán của mình.

Đây là một người bị bại não, hoặc là một người có chứng tự bế.

Vì nguyên nhân công việc, nên cô đã từng tiếp xúc với những người này, có một chút hiểu biết đối với cử chỉ hành vi của bọn họ.

Hình như anh ta đọc được chỗ nào đó thú vị, khoang mũi phát ra một tiếng “hừ” rất lớn.

Không biết do phát hiện hành động của mình đã phá vỡ sự yên tĩnh, hay do vô ý, anh ta ngẩng đầu lên nhìn Trần Nham.

Trần Nham nhìn anh ta, bởi vì một chút lòng thương hại, nên thản nhiên nở nụ cười.

Anh ta lại cúi đầu.

“Đói bụng chưa?”

Phía bên ngoài đình nghỉ mát truyền đến một giọng nói trầm thấp.

Ánh mắt Trần Nham hơi di chuyển, chạm tới ánh mắt của người đàn ông bên ngoài đình nghỉ mát

Khoảnh khắc giao nhau ngắn ngủi, ánh mắt anh ta không dừng lại trên người Trần Nham quá lâu, một lần nữa chuyển sang người đàn ông đang đọc sách.

Người đó hình như không nghe thấy anh ta nói, tiếp tục chúi đầu vào đọc sách.

Anh ta ném tàn thuốc trong tay, dùng chân dụi tắt, đứng bên ngoài đình vỗ vỗ bả vai người đang đọc sách, “Đừng đọc nữa, ăn cơm thôi.”

Người đó không nhúc nhích, anh ta cũng không thúc giục.

Một lát sau, anh ta lại vỗ bả vai người đó.

Người đàn ông đọc sách cuối cùng cũng miễn cưỡng rời mắt khỏi trang giấy, nghiêng người, ăn nói ậm ờ: “Ăn cơm rang trứng”.

Người đàn ông đứng ngoài đình “ờ” một tiếng, bước đi trước, từ ngoài đình tới một cây tùng bên cạnh cửa ra vào, tay đút trong túi, chờ người đó.

Anh ta mặc áo phông màu đen và chiếc quần dài màu tro, bờ vai đã bị nước mưa thấm đẫm thành màu đen sậm

Người đàn ông trong đình chậm rãi đặt quyển sách chỉnh tề vào trong chiếc túi vải, khoác lên vai.

Người đàn ông đứng bên cạnh cây nghiêng mắt nhìn anh ta một cái, tính toán thời gian, không chờ anh ta tới gần, bắt đầu đi xuống núi. Bước chân người đàn ông đọc sách nhanh hơn một chút, đuổi theo.

Nhìn bóng người biến mất, sự tò mò trong lòng Trần Nham cũng dần tiêu tán.

Ánh mắt trở lại trang sách, cà phê trở lại bên môi.

Mưa không biết đã dừng từ bao giờ, mây đen tản ra, bầu trời quang đãng trở lại.

Điện thoại trên tay cô kêu lên một tiếng, là một tin QQ.

Tiền Văn: Ở đâu rồi?
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
  #3  
Cũ 14-04-2016, 11:33 AM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 575 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Chương 2: Cảnh đêm


Edit: Fei Yang


Beta: Mốc









Trích dẫn: Hai giờ trưa, trong phòng biên tập vắng người.


Tiền Văn ngồi cắt phim, Trần Nham đứng bên cạnh, hơi cúi người.


Cô đeo kính, chăm chú nhìn máy vi tính.


Trần Nham cận thị gần ba độ, bình thường đều đeo kính sát tròng, sau khi dầm mưa mắt hơi khó chịu, nên đổi sang một cái kính cận trong không gọng.


Tiền Văn ậm ờ hỏi: “Buổi trưa ăn gì thế?”


“Đi lòng vòng xung quanh, tùy ý ăn chút gì đó.”


“Hẹn với tôi một giờ rưỡi, tôi sang nhìn thì không có lấy một bóng người.”


Trần Nham cúi đầu, cười một cái như có như không, “Thật ngại quá.”


Sự chú ý lại chuyển sang màn hình.


Không biết thấy gì, Trần Nham chúi người về phía màn hình, có một sợi tóc nhỏ rũ xuống trước mặt Tiền Văn.


Tiền Văn nhìn sợi tóc đen trước mặt, tạo thành một cái bóng mờ ảo trên nền phần mềm biên tập nhấp nháy. Anh ta loáng thoáng có thể ngửi được mùi ẩm ướt do nước mưa để lại trên người cô.


Đang hơi xuất thần, “cạch” một tiếng, Trần Nham khẽ cử động, kéo một cái ghế sang ngồi xuống bên cạnh anh ta.


Tiền Văn lập tức nhìn về phía màn hình.


Trần Nham nói: “Đoạn này người này nói quá dài dòng, cắt đi.”


Tiền Văn không nói gì, nhấn nhấn chuột, làm theo.


Trong chốc lát, cắt thô đã hoàn thành.


Hợp tác một năm, họ đã vô cùng ăn ý, là “Kim đồng ngọc nữ” trong đài công nhận, từng hợp tác làm không ít tin tức hay, cũng từng đoạt một số giải thưởng của thành phố và tỉnh.


Trong hành lang truyền đến tiếng bước chân.


“Ơ, chỉ hai người ở đây sao?”


Một làn gió thơm lướt qua, người dẫn chương trình Phùng Bối Bối đi vào, giơ tay vén mái tóc vừa uốn xong.


“Sao ăn mặc thế này?” Phùng Bối Bối nhìn lướt Trần Nham một cái.


Trần Nham nói, “Buổi sáng đổ mưa to, trong phòng làm việc chỉ có một bộ này.”


Tiền Văn nhìn Phùng Bối Bối cười một cái, đứng lên xách máy quay phim nói với Trần Nham, “Tôi đi trả máy, các cô nói chuyện nhé.”


Phùng Bối Bối liếc nhìn bóng lưng anh ta, kéo một cái ghế ngồi xuống, chống cằm, nhìn Trần Nham đầy ẩn ý sâu xa, khóe môi hơi nhếch lên.


Lát sau, nói một câu không đầu không đuôi: “Tôi thấy anh ấy không đùa đâu.”


Trần Nham nhìn màn hình, không nói gì. Theo động tác của đầu ngón tay, con chuột phát ra tiếng tạch tạch rất nhỏ.


Phùng Bối Bối một tay chống đầu, ngồi bên cạnh chơi điện thoại di động.


Một lát sau, Trần Nham mới bớt chút thời gian nhìn cô ấy một cái, vẻ mặt hờ hững, “Tới làm gì thế?”


Cô ấy đang chơi game trong điện thoại di động, không ngẩng đầu lên nói, “Đi ngang qua thôi, chờ lát nữa lồng tiếngở phòng bên cạnh, còn mười phút nữa.”


“Đi sớm chút đi, trễ thì lại quên kịch bản.”


“Kịch bản tôi quên đâu có thiếu một cái này.”


Giọng cô ấy mềm mại ngọt ngào, nếu bất kì lời nào mang ẩn ý xấu xuất phát từ giọng nói thế này, thì hầu như đều sẽ trở thành một kiểu nũng nịu làm dáng.


Trần Nham cười một cái.


Phùng Bối Bối vào đơn vị cùng năm với Trần Nham, đang đảm nhiệm một chương trình văn hóa buổi tối trong đài. Khuôn mặt cô ấy xinh đẹp, là người đẹp luôn nổi bật trong đám đông.


So với những cô gái dẫn chương trình trẻ tuổi xinh đẹp khác, Phùng Bối Bối cởi mở hoạt bát, hồn nhiên lãng mạn hơn. Người dẫn chương trình giống biên tập viên trực tiếp, không tiếp xúc nhiều như phóng viên, chỉ có cô ấy, quan hệ thân thiết từ trên xuống dưới, không kiêu căng. Nhưng cô ấy rất hay chơi trội, nên không ít lần bị phê bình.


Gần tới giờ, Phùng Bối Bối đứng lên, lúc gần đi hẹn Trần Nham buổi tối đi dạo phố.


Hôm nay Trần Nham hơi mệt, vừa định từ chối, còn chưa mở miệng thì Phùng Bối Bối đã nghiêm mặt nói: “Tâm trạng không tốt, dạo phố xong rồi đi uống với tôi một ly.”


Cô ấy khum tay da dấu uống rượu.


Tính cách của Trần Nham và Phùng Bối Bối hoàn toàn khác nhau, nhưng lại nói chuyện khá hợp.


Phùng Bối Bối là người nơi khác, vốn ở chung với một người dẫn chương trình khác trong kí túc xá nhân viên của đài, sau đó có mâu thuẫn nhỏ, nên cô ấy dọn ra ngoài ở. Đến tận sau này, số lần cô ấy tìm Trần Nham cũng càng ngày càng nhiều.


Từ trước đến nay Trần Nham luôn giữ khoảng cách không gần không xa với đồng nghiệp ở đơn vị. Cô có thể cảm giác được Phùng Bối Bối đang lấy lòng mình, nên từ đầu đáp lại một cách lạnh nhạt mà lịch sự, nhưng tình cảm con người không thể khống chế, trong lúc vô tình, cô cũng từ từ mở rộng trái tim với Phùng Bối Bối.


Buổi tối tan làm không đúng lúc chút nào, Trần Nham bị trưởng phòng kéo lại thảo luận vấn đề kiếm tiền nửa tiếng đồng hồ. Nhân lúc trưởng phòng rót nước, cô tranh thủ gửi wechat cho Phùng Bối Bối. Phùng Bối Bối trả lời nói ngồi trong xe chờ cô.


Trưởng phòng tận tình khuyên bảo nói chuyện với Trần Nham đến bảy giờ rưỡi, rốt cuộc cho đi.


Chập tối tháng 9, trong không khí hơi nóng ẩm, côn trùng nhỏ mệt mỏi vây tròn quanh quầng sáng đèn đường.


Trần Nham đi ra khỏi cổng, một chiếc Volkswagen Golf bên cạnh phòng bảo vệ nháy đèn một cái.


Bối Bối vẫn mặc chiếc váy ngắn liền sát người màu xanh buổi trưa, mặt đã dặm lại lớp trang điểm, son trên miệng trơn bóng, một vẻ quyến rũ tinh tế mềm mại.


Trần Nham lên xe, Phùng Bối Bối thấy cô vẫn mặc chiếc áo phông màu trắng, ngực bên trái có một cái logo nho nhỏ. Cô buộc tóc đuôi ngựa, lộ cái trán sáng bóng, người trông có vẻ hơi mệt.


Xe chậm rãi lên đường.


“Lãnh đạo của cô tìm cô làm gì thế? Nói chuyện trễ như vậy.” Bối Bối nhìn đường, hờ hững hỏi.


“Lôi kéo tài trợ kỉ niệm ba mươi năm.”


“Kêu cô làm bao nhiêu?”


“Mười vạn.”


Phùng Bối Bối nhìn cô một cái, “Cần tôi giúp một tay không?”


Cô ấy hiểu rất rõ tính cách và bối cảnh của Trần Nham, mấy chuyện như lôi kéo tài trợ bàn chuyện hợp tác không phải là sở trường của cô.

“Được, cô giúp tôi để ý một chút.”


Bối Bối vịn tay lái, cười một cái, “OK.”


Khi đèn đỏ sáng, điện thoại của Bối Bối vang lên. Cô ấy nhìn thoáng qua, vừa lái xe vừa kẹp điện thoại di dộng bên tai.


Trong buồng xe kín bưng, Trần Nham nghe thấy giọng nam thấp thoáng truyền tới từ đầu bên kia điện thoại.


Cô hạ nửa cửa sổ xe xuống, tiếng tạp âm ồn ào tràn vào từ khe cửa.


Đường phố tỏa ánh sáng lung linh, đèn neon chợt lóe lên, lẳng lặng quét qua một cách lộn xộn. Có làn gió nóng thổi vào mặt, tỏa nhiệt nhơm nhớp.


Từ đầu đến cuối, cô cũng không nghe thấy Phùng Bối Bối nói gì trong điện thoại.


Họ ăn bữa cơm đơn giản trong trung tâm mua sắm. Đi dạo một lúc, Phùng Bối Bối vừa ý một chiếc váy dài màu xám, kiểu dáng đơn giản cổ điển, cổ áo ngang lộ ra xương quai xanh quyến rũ, thắt chặt chỗ vòng eo, làn váy dài đến bắp chân.


Cô ấy đi chầm chậm từ trong phòng thử đồ ra, dáng người lả lướt.


Phùng Bối Bối nhìn mình trong gương, lại nhìn Trần Nham trong gương, thầm hỏi: Thế nào?


Trần Nham gật gật đầu.


Sảng khoái tính tiền, 2888 đồng.


Trần Nham đã không kinh ngạc với cách tiêu tiền của cô ấy từ lâu.


Bố mẹ Phùng Bối Bối kinh doanh đồ trang trí xe ô-tô ở quê, không tính là đại phú đại quý, nhưng hai năm qua cũng làm ăn phát đạt, mở mấy chi nhánh. Cho dù không tính trợ cấp của bố mẹ, thì thu nhập người dẫn chương trình của cô ấy cộng thêm một số thu nhập phụ bình thường chạy sự kiện, cũng đã có thể tự túc.


Mua váy xong, bọn họ lại dạo thêm một lúc, Trần Nham không mua gì.


Đi dạo phố xong đã mười giờ, hai người lái xe tới một quán bar khá nổi tiếng trong thành phố.


Trên sân khấu sáng đèn, có một ban nhạc nước ngoài đang hát bài hát tiếng Anh, giọng hát lúc thì thư giãn động lòng người, lúc thì râm rỉ thấu xương, rất có khả năng thay đổi cảm xúc con người.


Trong ánh đèn lờ mờ, Phùng Bối Bối ngồi trên ghế chân cao bên chiếc bàn tròn nhỏ, uống liền hai ly cocktail, để ly xuống, cơ thể bắt đầu lắc lư theo tiếng nhạc.


Ánh sáng mơ hồ như một lớp lụa mỏng, bao phủ khuôn mặt cô ấy. Trong lúc vô tình, những vẻ mặt vui vẻ dí dỏm kia biến mất, dưới đó, có sự đau buồn phòng bị được dỡ bỏ.


Người vui vẻ thế nào đi nữa cũng sẽ có phiền muộn. Thế giới chính là công bằng như thế.


Nghe nhạc, uống rượu nhẹ, Trần Nham cũng thả lỏng người mình. Cô và Phùng Bối Bối câu được câu chăng trò chuyện về một số người và việc trong đài, rồi nói về một bộ phim vừa xem gần đây.


Có người bưng ly rượu tới, kéo một cái ghế bên cạnh họ ngồi xuống.


Là một người trẻ tuổi khá đẹp trai, bưng ly rượu lên, mời rượu họ.


Trần Nham nói: “Thật ngại quá, chúng tôi có chuyện muốn nói.”


Phùng Bối Bối vẫn uống rượu của mình, khẽ mỉm cười, thái độ từ chối cho ý kiến.


Người đàn ông miệng lưỡi trơn tru bắt chuyện đôi câu, phát hiện vẻ mặt Trần Nham không thay đổi, không có bất kì ý “muốn mà còn giả vờ” nào, hơi mất mặt, hậm hực bỏ đi.


Chẳng bao lâu sau, điện thoại di động của Phùng Bối Bối rung lên. Cô ấy nhìn một cái, đứng lên đi ra ngoài cửa nghe.


Trần Nham ngồi một mình gần mười phút, lúc Phùng Bối Bối quay lại, vẻ mặt vui vẻ hơn rất nhiều.


“Ngại quá, bạn trai tôi muốn tới đón tôi. Chờ lát nữa tôi sẽ bảo anh ấy đưa cô về trước.”


Trần Nham cười cười, lắc đầu vẻ không sao cả, “Tôi đi trước được rồi.”


Phùng Bối Bối nắm cánh tay cô lại, “Anh ấy ở gần đây thôi, cô chờ thêm một chút đi, trễ thế này rồi.”


Trần Nham không từ chối được, cùng cô ấy lấy túi, đến cửa chờ.


Hơn mười một giờ, con phố của các quán bar không một bóng người, cũng không có xe, chỉ có tiếng nhạc mơ hồ vang dội trong không khí, trên con đường màu xám đen phản chiếu bóng ánh đèn neon.


Họ đã uống ít rượu, lúc này đứng trong làn gió nhẹ buổi đêm nơi đầu đường không người, bỗng có chút cảm giác chớm say.


Khoan khoái, buồn bã, lại có chút cô đơn khó tả.


Không lâu sau, một chiếc Land Rover màu đen lái về hướng này, Phùng Bối Bối bước lên trước một bước, Trần Nham biết có lẽ là người đó.


Xe quay đầu một cái, dừng trên con đường bên phía họ.


Cửa ghế phụ mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn đi xuống. Phùng Bối Bối tiến lên đón.


Trần Nham biết tháng này Phùng Bối Bối mới quen một người bạn trai, nghe cô ấy tình cờ nhắc qua, nhưng tối nay là lần đầu tiên thấy người thật.


Hình dung thế nào nhỉ?


Trần Nham cảm thấy rất nhiều tu từ đều dư thừa, chắc nói thế này, họ rất xứng đôi.


Hai người đứng bên cửa xe mở thân mật nói chuyện, dáng vẻ đó chính là một đôi nam nữ vô cùng đẹp đôi có thể lên tạp chí.


Phùng Bối Bối luôn rất đào hoa, nhưng lần này, rất nhiều điều đã chứng tỏ rằng, trong mối tình này cô ấy không hề chiếm ưu thế.


“Trần Nham.” Phùng Bối Bối quay đầu lại, gọi cô một tiếng.


Trần Nham đi sang.


“Tư Hồng, đây là Trần Nham.” Phùng Bối Bối giới thiệu.


Chu Tư Hồng mặc áo sơ mi đen và quần âu, khuôn mặt trắng ngần anh tuấn.


Anh ta khẽ ôm eo Phùng Bối Bối, hàn huyên đôi câu với Trần Nham, thò người thản nhiên dặn người lái xe bên trong, “Tiểu Tôn, cậu lát nữa đưa cô ấy về an toàn.”


Phùng Bối Bối nói với Trần Nham, “Tư Hồng lái xe tôi đưa tôi về. Sau khi cô về đến nhà nhớ wechat cho tôi.”


Trần Nham cười nhạt một cái, “Được, hai người cũng về sớm một chút.”


Nói xong cô gật đầu với Chu Tư Hồng một cái, lên xe.


Trong gương chiếu hậu, Chu Tư Hồng dắt Phùng Bối Bối đi về hướng ngược lại.


“Đi đâu ạ?” Người trên ghế lái hỏi.


Trần Nham quay đầu nhìn anh ta.


Trong buồng xe ánh sáng lờ mờ, đồng hồ đo lóe ánh sáng nhạt màu xanh.


Thấy rõ mặt anh ta, cô thoáng sửng sốt.


“Nhà cô ở đâu ạ?”


Tôn Bằng tưởng cô không nghe thấy, thấp giọng hỏi thêm lần nữa, nhìn về phía cô.


Ánh mắt anh ta bình thản, nghe thấy cô nói, “À gần gia viên Anh Thụy.”


Tôn Bằng nhìn đường phía trước, trong miệng khẽ đọc câu: “Gia viên Anh Thụy…”


“Không biết ư?”


Anh ta nhìn phía trước, một tay giữ tay lái, một tay bắt đầu lấy điện thoại di động, “Ngại quá, để tôi bật dẫn đường.”


“Là một khu vực cũ, anh đi về phía trung tâm thành phố trước, chờ lát nữa tôi chỉ đường.”


“Được.”


Tốc độ xe đều đều, cơn mệt mỏi trong cô dần dâng lên.


Trần Nham không suy nghĩ thêm gì nữa, từ từ thả lỏng, say sưa nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ.


Cảnh đêm sâu lắng, đường xá, nhà lầu, cây cối… tất cả cảnh vật đều nhanh chóng lùi lại trong màn đêm đen.


Nhanh chóng lùi lại.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
  #4  
Cũ 18-04-2016, 07:42 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 575 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Chương 3: Trong mưa

“Phía trước quẹo sao?”

“…”

“Có quẹo không ạ?”

“…”

Xe đã chạy đến đường quốc lộ rộng rãi, đường xá bị núi rừng thấp bé hai bên cuốn theo.

Tôn Bằng quay đầu, phát hiện người phụ nữ bên cạnh dựa đầu vào cửa sổ, mí mắt khép lại. Cô đang ngủ.

“Này…”

Anh gọi thêm một tiếng. Không có phản ứng gì.

Tốc độ xe chậm lại, anh vừa nhìn đường vừa bật dẫn đường trên điện thoại di động, nhớ lại địa chỉ cô vừa mới nói.

Tiếc rằng là, quên mất rồi.

Nhìn giờ, anh đánh tay lái, tấp vào lề đường từ từ dừng xe lại.

Khoảnh khắc tắt máy, ánh sáng lập lòe màu trắng của đồng hồ đo biến mất trên khuôn mặt cô.

Cô thở rất nhẹ, ngực khẽ nhấp nhô, tóc buộc sau gáy bị đè ép nên có vài sợi tóc bị xõa ra, một ít rơi xuống bờ vai.

Trong bóng tối, anh lẳng lặng nhìn khuôn mặt cô một hồi, đẩy đầu máy điều hòa thổi vào cô sang một bên, mò lấy thuốc lá trên người.

Lúc Trần Nham thức dậy, mơ màng trong chốc lát.

Cô vô thức túm lấy túi xách, chiếc túi để trên đùi tạo thành một lớp mồ hôi mỏng. Cô cúi đầu nhìn nhìn quần áo mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, rất nhanh nhớ lại tại sao mình ở trên chiếc xe này.

Ngoài cửa sổ là núi hồ nhỏ cô quen thuộc. Cỏ cây trên núihiện lênánh sáng xanh, đong đưa rì rào theo gió.

Cô xác định phương hướng một chút.

Không sai, vẫn là trên đường về nhà.

Nhưng không thấy người trên ghế lái.

Cô mở cửa xe.

Đêm khuya cuối hè, bầu không khí núi rừng lạnh lẽo xuyên qua làn gió hơi hanh, trong nháy mắt bao phủ tới.

Cô hoàn toàn tỉnh táo lại.

Tôn Bằng đang dựa nửa người vào cửa hông sau xe, nhìn đường hút thuốc.

Con đường màu xanh lam bị đèn đường chiếu thành màu vàng xám, xe lui tới rất ít, đèn giao thông ở ngã tư lặng lẽ nhảy theo số giây.

Làn khói tản ra từ đầu ngón tay anh, quanh quẩn bên mặt anh, cuối cùng tan đi mất.

Cảm nhận được động tĩnh, anh đứng thẳng người, quay đầu lại.

Trần Nham đứng bên cửa ghế phụ, khoanh tay nhìn anh.

Cô đã sửa sang đầu tóc lại, cái nhúm xõa ra trên vai không thấy nữa, vẻ mặt mang theo sự mờ mịt đặc thù sau khi thức dậy.

“Thức rồi?”

“Ừm.” Trần Nham nhìn anh.

“Cô đang ngủ, tôi muốn bật dẫn đường, mà quên mất địa chỉ rồi.”

Trần Nham cảm thấy hơi xấu hổ, “Xin lỗi anh, làm lỡ thời gian của anh.”

“Không có gì. Đi thôi.” Anh rít hơi thuốc cuối cùng, vứt tàn thuốc.

Xe lại lên đường.

Mỗi khi đến đầu đường Trần Nham sẽ chỉ đường một cái, trừ việc đó ra, suốt quãng đường đều vô cùng im lặng.

Giữa đường, chỗ một cây đèn giao thông, Trần Nham ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt tỏa ra bên cạnh, không nhịn được liếc mắt nhìn anh.

Anh luôn nhìn phía trước, mặt không biểu lộ cảm xúc gì.

Xe từ từ chạy vào khu nội thành xưa. Tôn Bằng phát hiện anh từng tới đây, chỉ là không biết chính xác tên đường.

“Đến rồi, ở trong này.” Trần Nham ngồi dậy.

Xe dừng trước đầu hẻm tối om, hai chùm đèn pha sáng choang, bụi bặm lẳng lặng lăn mình trong ánh sáng.

“Có thể vào trong không?”

“Trễ quá rồi, không vào được.”

Hai bên hẻm có không ít cửa tiệm nhỏ, ban đêm, ông chủ trẻ hay đậu xe trước cửa tiệm, buổi sáng lên đường. Sáng sớm không ảnh hưởng xe ra, nhưng buổi tối lại ảnh hưởng xe vào.

Sau khi Trần Nham xuống xe, Tôn Bằng cũng xuống theo.

Anh vòng qua đầu xe, đi tới đầu con hẻm sâu và đen. Hai bên đường có mấy cửa tiệm nhỏ treo tấm biển, đều đã đóng cửa.

Một chiếc xe tải đậu giữa đường, chiếm hai phần ba con đường.

“Bên trong không có đèn đường sao?”

“Có một cái, lúc trước vừa hỏng.”

Anh quay đầu nhìn cô, “Tôi nhìn một chút, cô đi vào đi.”

Trần Nham đi qua khỏi con hẻm, lúc gần đến nhà, cô nghe thấy xa xa truyền đến tiếng động cơ xe ô tô khởi động, vang lên chói tai trong đêm khuya yên tĩnh.

Chờ đến khi âm thanh ấy biến mất, không biết chó nhà nào bỗng nhiên bị kinh động, cứ sủa ăng ẳng không ngừng, bầu bạn cùng tiếng giày cao gót của cô.

Nơi này là khu nhà lụp xụp tồi tàn cũ nổi tiếng trong thành phố, nhà nhà đều là nhà trệt, không ít người xây nhà hai tầng nhỏ, mở rộng ban công. Mấy năm trước thành phố dự định thẳng tay phá dỡ khu này, tiếc rằng xây dựng trái phép thực sự quá nhiều, dân cư lại quá hỗn tạp, còn chưa bắt đầu làm, thì đã có rất nhiều người nghe phong phanh nửa đêm lén lợp nhà tôn, muốn nhân cơ hội kiếm chác một khoản. Giai đoạn đầu chính phủ đã tính chi phí quy hoạch, nhưng cũng không làm gì thêm nữa.

Đi qua khỏi con hẻm quẹo trái chính là căn nhà cũ của gia đình Trần Nham, của bố cô để lại. Một khoảng đất ở cổng đổ xi măng, một vòng gạch bao quanh, miễn cưỡng tạo thành một cái sân, không làm cổng sân. Ông bà ngoại của cô bình thường trồng ít rau và hoa trong sân giết thời gian.

Khi đi qua phòng khách, cửa phòng mẹ Trần chợt mở ra, không bật đèn.

Bà ló đầu ra, khàn giọng hỏi, “Sao về trễ vậy? Điện thoại cũng không nghe.”

“Hết pin ạ.”

“Tắm rửa rồi mau ngủ đi.”

Trần Nham dạ một tiếng, mẹ Trần đóng cửa lại.

Đây là căn nhà hai phòng rưỡi một phòng khách, phòng của Trần Nham là phòng “rưỡi”.

Tắm xong về phòng, bật máy điều hòa, trong phòng thoang thoảng vị ngọt nức mũi của nhang chống muỗi. Cô nhanh chóng ngủ thiếp đi, nửa đêm thức dậy, mơ mơ màng màng đi vệ sinh.

Nhà vệ sinh sáng đèn, cửa mở, có tiếng nước chảy rất nhỏ.

Thấy một bóng lưng còng xuống, một đôi chân mang dép nhựa màu xanh, Trần Nham chợt tỉnh táo, lặng lẽ về phòng. Chờ rất lâu, cô mới lại đi vệ sinh.

Mẹ của Trần Nham là một nhân viên y tế trong bệnh viện, bố cô lúc còn sống là một thợ xây. Từ lúc cô bắt đầu có trí nhớ, trong nhà luôn không giàu có, bố mẹ bận bịu mưu sinh, không ai dạy dỗ cô. Năm cô 16 tuổi, bố cô qua đời vì bệnh urê huyết, sự chán nản nghèo túng trong nhà càng để lại ấn tượng sâu sắc cho cô. Lúc đó mẹ con họ chỉ còn lại căn nhà cũ này và một đống nợ vì chữa bệnh cho bố cô.

Khi ấy mẹ cô thường khóc lóc kể lể với bạn bè họ hàng tới thăm hỏi: “Sớm biết không giữ người được, thì đã không chữa bệnh cho ông ấy rồi.”

Nếu không nhờ vào tiền cho sinh viên vay của trường, thì Trần Nham có lẽ không thể hoàn thành trọn vẹn được việc học.

Chưa tới hai năm, cậu út không chịu kết hôn của Trần Nham rốt cuộc tìm được đối tượng. Ông bà ngoại vui vẻ dọn ra khỏi căn nhà của mình làm đám cưới cho đứa con trai út này, bắt đầu tới ở chung với con gái.

Tuy hơi chật chội một chút, nhưng có tiền hưu của người già giúp đỡ, áp lực cuộc sống của mẹ con họ ít hơn rất nhiều. Hơn nữa Trần Nham vâng lời hiểu chuyện, học tập xuất sắc nhất, gia đình này dần dần bắt đầu quay trở lại quỹ đạo bình thường.

Sau khi lên đại học, cô chưa từng xòe tay xin một xu trong nhà, toàn bộ tiền sinh hoạt tự lo liệu. Sau khi tốt nghiệp, cô thuận lợi thi vào đài truyền hình, có một nghề nghiệp ổn định vẻ vang. Mấy năm nay, nợ nần trong nhà cũng coi như trả hết.

Có lẽ vì sinh ra đã ở tầng lớp thấp nhất, Trần Nham cảm thấy cuộc đời cô là một quá trình không ngừng leo lên. Không phải là không khổ, không phải không mệt, nhưng có khổ hơn nữa mệt hơn nữa, thì tất cả đều phát triển theo hướng tốt đẹp, thực sự không phải là không có chút hi vọng.

Một mình phấn đấu nhiều năm dần hình thành nên tính cách hờ hững cô quạnh của cô. Từng có một dạo, cô không quan tâm đến bất kì điều gì, thậm chí cũng hiếm khi ấm áp với người thân.

Lúc còn nhỏ, cô chưa từng được ẵm bồng yêu thương. Khi đi học, chỉ động tác thân mật nho nhỏ của người khác cũng khiến cô mơ hồ không được tự nhiên.

Đến tận sau khi đi làm, cuộc đời cô như bắt đầu lại, tầm mắt mở rộng rất nhiều, người càng rạng rỡ tự tin hơn, về mặt thái độ đối nhân xử thế cũng dần thay đổi, không còn câu nệ, cũng không cứng nhắc như trước nữa.

Nhưng tận sâu trong đáy lòng, từ đầu đến cuối có một dòng sông lạnh lẽo, im lặng dẫn dắt cô, không để cho cô lạc đường trong khu rừng rậm dục vọng này.

Không thể mất phương hướng, bởi vì sau lưng không có đường lui.

Ba ngày sau, Phùng Bối Bối mang đến tin tốt lành cho Trần Nham.

Hợp tác bàn thành công.

Cô ấy gửi một số điện thoại cho Trần Nham để cô liên lạc trực tiếp, là một công ty bất động sản mới lên sàn muốn quay phim tuyên truyền.

Phùng Bối Bối không có kiêng kị, đó chính là công ty của gia đình bạn trai Chu Tư Hồng của cô ấy. Đêm đó Phùng Bối Bối thuận miệng nhắc tới với Chu Tư Hồng, anh ta đồng ý ngay.

Tổng công ty Danh Dương này ở Thượng Hải, công ty mới lên sàn bên này do Chu Tư Hồng vừa mới đánh bóng tên tuổi từ nước ngoài về luyện tập. Tổng công ty sắp kỉ niệm 35 năm, đến lúcđó bọn họ làm chủ hội trường, muốn mở một buổi dạ tiệc, vừa vặn có thể dùng làm mở đầu cho phim tuyên truyền.

Hạ thu luân chuyển, thành phố như bắt đầu bước vào mùa mưa dai dẳng. Hôm nay từ sáng đã bắt đầu có mưa nhỏ lất phất, buổi chiều mưa rơi lớn dần, đôi lúc còn kèm theo tiếng sấm.

Người của công ty Danh Dương thông báo cho Trần Nham tới bàn chi tiết chuyện hợp tác. Trần Nham vừa lấy tin bên ngoài về, lập tức đón xe vội tới đó.

Phòng làm việc ở lầu hai nơi bán hàng. Chỉ trong nháy mắt bước xuống xe, váy của Trần Nham đã ướt một mảng lớn.

Người gặp cô tên là Trương Vĩnh Sinh, là một lãnh đạo trẻ phụ trách việc lên kế hoạch tuyên truyền, dáng người hơi béo, nụ cười khôn khéo.

Thái độ của anh ta vô cùng thân thiện, toàn bộ quá trình thương lượng có thể nói là ăn nhịp với nhau.

“Phóng viên Trần, phim cô cứ mạnh tay đi, có gì cần cứ nói, chúng tôi sẽ giúp đỡ.”

“Cảm ơn trưởng phòng Trương.”

Trương Vĩnh Sinh cười xua xua tay, “Ngày mai sẽ mang hợp đồng sang, kí hợp đồng sớm một chút bắt đầu làm sớm một chút.”

Trần Nham gật đầu: “Được.”

“Phóng viên Trần tới thế nào.” Anh ta nhìn mưa bên ngoài, bắt đầu lấy điện thoại di động, “Để tôi tìm chiếc xe đưa cô một đoạn.”

“Không cần khách sáo…” Vừa dứt lời, một tiếng sét ngoài cửa sổ, mưa xoay trời chuyển đất đổ xuống ào ào.

Trần Nham không từ chối nữa.

Ở đây vốn đã xa xôi hẻo lánh, cộng thêm mưa lớn thế này, không đón xe được.

Tài xế Trương Vĩnh Sinh tìm hình như không có ở đây, anh ta cúp điện thoại nói với Trần Nham, “Chờ thêm một chút nữa.”

Trần Nham không hề vội, nhấp ngụm trà, nhìn ra cơn dông ngoài cửa sổ.

Một lát sau rốt cuộc liên lạc xe xong, họ cùng xuống lầu.

Dưới lầu chính là đại sảnh bán hàng.

Vài cái bàn kính tròn và ghế mây đặt bên cửa sổ sát đất, một ngườiđànông ngồi trên một cái ghế gần cửa, nhìn thấy họ thì đứng lên.

“Tiểu Tôn, đây là phóng viên Trần của đài truyền hình, phiền anh đưa cô ấy một đoạn, hôm nay lão Trương không có ở đây, tôi cũng không tìm được người khác.” Trương Vĩnh Sinh nói rất khách sáo.

Tôn Bằng nhìn anh ta, lại nhìn Trần Nham một cái, “Không sao.”

Trần Nham tạm biệt Trương Vĩnh Sinh, đi theo Tôn Bằng lên xe.

Xe đậu cách cửa mấy bước, vẫn là chiếc Land Rover màuđen kia. Anh không bật ô, đi thẳng tới trong mưa to.

Trần Nham cụp ô lên xe, để cái ô ướt sũng bên chân.

“Đi đâu?” Anh hỏi.

Trần Nham nhìn thấy áo phông trên người anh đã ướt gần hết, mái tóc đen và ngắn dính vào nhau trên trán. Anh giơ tay lau nước trên mặt, nhân tiện vuốt tóc, nhúm tóc nhỏ trên trán dựng đứng lên.

“Đài truyền hình.”

Tôn Bằng nhìn cô một cái, xuất phát.

Mưa như trút nước, sấm chớp trên bầu trời, ngườiđi bộ đều tránh mưa ven đường, trên con đường trắng xóa chỉ còn lại xe.

Trong tiếng mưa to xen lẫn tiếng còi nôn nóng.

Trong xe yên lặng, điện thoại di động của Tôn Bằng bỗng vang lên.

Tiếng chuông đó không phải là bài hát nào, mà là tiếng chuông điện thoại reng reng cổ xưa nhất, đơn điệu mà dồn dập.

Trần Nham nhìn về phía anh.

Khi đèn đỏ anh nhận máy, Trần Nham vô thức quay đầu về phía ngoài cửa sổ.

Trên cửa sổ không có giọt mưa, chỉ có màn nước tầng tầng bao phủ từ trên xuống dưới, chảy xuôi róc rách.

Cô chưa bao giờ quen nghe người khác nói chuyện điện thoại, cho dù có lúc không thể không nghe, cô cũng sẽ tự chuyển sự chú ý của mình sang chỗ khác.

Sau khi cúp điện thoại, Tôn Bằng nhìn nhìn cô.

Trần Nham không để ý, một lát sau, anh lại nhìn cô.

Trần Nham nghe thấy giọng nói ban nãy trong điện thoại rất vội vàng, cũng nhìn ra anh có lời muốn nói, chủ động hỏi, “Sao vậy?”

Anh nhìn đường, bắp thịt trên cánh tay cầm tay lái căng ra, “Cô có vội về không? Bây giờ tôi có chuyện gấp…”

“Không phải anh định thả tôi xuống giữa đường đấy chứ?”

“Không phải, nếu cô không vội, thì tôi làm một chuyện trước, rồi lát nữa đưa cô về.”

Trần Nham nhìn dáng vẻ quả thực rất vội của anh, suy nghĩ một chút, “Được.”

Xe rất nhanh đổi hướng, nhanh chóng qua lại trong màn mưa. Gần 20 phút sau, mưa nhỏ lại, xe chạy vào một tiểu khu cũ.

Trần Nham ngồi trên xe, nhìn Tôn Bằng chạy vào tòa nhà đối diện. Cô lấy ra một quyển sách trong túi, giết thời gian.

10 phút sau, Trần Nham nhìn ra ngoài cửa sổ.

20 phút sau, Trần Nham duỗi chân trên xe, đổi tư thế ngồi.

30 phút sau, mưa đã tạnh, mây đen tan đi, cây cối ven đường càng thêm sáng rực xanh biếc. Trong lòng Trần Nham hoàn toàn hết kiên nhẫn, có chút tức giận. Gắng gượng chờ người khác 30 phút, với cô mà nói, những lần như thế này ít đến mức có thể đếm được.

Ngay từ đầu Trần Nham vẫn đang nghĩ, đêm hôm ấy anh ta cũng chờ mình ngủ dậy ở trong xe một khoảng thời gian. Nhưng bây giờ, thực sự mất hết kiên nhẫn. Cô rút chìa khóa, xách túi xuống xe, đi về phía tòa nhà kia.

Chưa đến gần, trong tòa nhà đã truyền ra một tràng gào thét như nổi điên.

Trần Nham dừng bước.

Đầu cầu thang, vài người già đang mặc quần đùi áo may ô, tụm một chỗ nói chuyện phiếm.

“Lại nổi điên, đúng là phiền phức của nhà đó.”

“Yên ổn thế nào được, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”

“Thì thế, người bệnh thần kinh ở đây, bé cưng nhà tôi đang ngủ ngon trong nhà, bị dọa sợ muốn chết.”

Trần Nham đi tới, ánh mắt mấy người già nhìn nhìn cô đầy nghi hoặc, im lặng một chút rồi lại nói tiếp.

Cô quẹo vào từ đầu cầu thang u tối, trong không khí có một mùi cũ kỹ.

Cô theo âm thanh kì quái kia lên lầu hai.

Lầu hai tổng cộng có hai hộ gia đình, cửa hộ phía tây mở rộng, một cánh cửa lưới khép hờ không khóa lại.

Từ góc độ ngoài cửa nhìn vào, trong phòng khách nhỏ có một cái bàn xếp và hai cái ghế đẩu, bên tủ lạnh còn có một cái tủ chén màu nâu. Trên bàn có hai chồng thức ăn thừa đầy dầu mỡ, dưới đất rải rác mảnh chén đĩa vỡ.

Phòng khách không có cửa sổ cũng không có ánh sáng, tối om om. Không nhìn thấy căn phòng ở bên trong.

Tiếng kêu khóc kì quặc của người trưởng thành truyền tới từng đợt, khiến người ta run sợ.

Trần Nham thoáng dừng trước cửa, ma xui quỷ khiến đi vào.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
Trả lời



Ðiều Chỉnh
Xếp Bài Cho Ðiểm Chủ Ðề Này
Cho Ðiểm Chủ Ðề Này:

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:36 AM


Designed by: ND 101 Group
Powered by: vBulletin v3.8.7 Copyright ©2000-2017, Jelsoft Enterprises Ltd.