Trở lại   (¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯) > GÓC TIỂU THUYẾT > Tiểu thuyết sưu tầm > Truyện hiện đại hoàn


Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Đánh giá Xếp Bài
Chiếc bật lửa và váy công chúa - Twentine
  #1  
Cũ 18-04-2016, 02:07 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 577 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Chiếc bật lửa và váy công chúa - Twentine


Tên Truyện: Chiếc bật lửa và váy công chúa

Tác giả: Twentine

Đánh giá: ???/10

Dịch: Hàn Vũ Phi

Nguồn: Kites

Giới thiệu:

Quốc vương của tôi! Là bề tôi trung thành của anh, tôi nguyện vì anh phất cờ cổ vũ, cũng nguyện vì anh tử chiến sa trường.

Ctrl + F để tìm số chương
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]

thay đổi nội dung bởi: Ryta, 16-09-2016 lúc 09:29 AM.
  #2  
Cũ 18-04-2016, 02:08 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 577 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Chương 1

"Kiểm tra hành lý lại lần nữa đi con."

Chu Vận im lặng nghe lời mẹ, mở vali ra kiểm tra lại vật phẩm.

"Mang đủ chưa?"

"Đủ rồi ạ."

Mẹ cô hài lòng gật đầu. Bước cuối cùng đã xong, Chu Vận bị mẹ kéo đến bên cạnh, vỗ vỗ lên vai cô dặn đi dặn lại:

"Tới trường học phải lập tức gọi về nhà ngay, biết không?"

"Vâng."

"Mẹ thật muốn đưa con đến thẳng trường quá."

"Không cần đâu ạ, khai giảng rồi mẹ và ba cũng bận, tự con đi được mà."

Vẻ mặt mẹ cô vẫn còn chút lo lắng.

Chu Vận: "Dù sao cũng không xa, ở cùng một tỉnh thôi mà mẹ."

Mẹ cô tiếp tục căn dặn: "Nhớ hòa đồng với thầy cô và bạn học."

"Vâng."

"Mẹ nhắc lại vài điểm quan trọng cần chú ý. Thứ nhất, bất kể tình huống nào cũng đừng trở nên biệt lập, để tránh bị bắt nạt. Thứ hai nhất định phải quan hệ tốt với bạn cùng phòng, bọn con phải ở chung với nhau những bốn năm. Thứ ba..."

"Con biết rồi, biết rồi."

Thừa dịp mẹ cô còn chưa kịp triển khai hết luận điểm, Chu Vận nói liên thanh.

Cửa soát vé chỉ còn lại hai mẹ con, hốc mắt mẹ đỏ hoe, đưa tay vuốt tóc con gái: "Phải ngoan ngoãn, con là niềm kiêu hãnh của mẹ."

Vẫy tay chào tạm biệt. Kéo hành lý đến sân ga, Chu Vận hít thật sau, sau khi tâm trạng hồi phục liền khoan khoái cả người. Cô khiêng hai vali lớn lên tàu, bốn giờ sau lại khiêng xuống tàu.

Đây không phải lần đầu tiên Chu Vận đến thành phố này, cũng không phải lần đầu tiên đến trường học này. Là trường học danh giá nhất nhì trong nước, lại cách nhà không xa, nơi này đã sớm được ba mẹ Chu Vận xếp vào nguyện vọng đầu tiên sau khi cô tốt nghiệp trung học. Ở trong trường còn có một người bạn của ba cô, nghe nói năm trước đã bị xuất huyết não rồi qua đời.

Hôm nay ngày tựu trường, không khí vô cùng náo nhiệt. Xứng đáng là ngôi trường xuất sắc, tất cả tân sinh viên đều toát ra phong thái ngời ngời. Bất kể là môi có mím chặt để che giấu sự căng thẳng thế nào, cảm xúc nhiệt liệt trong ánh mắt vẫn không thể nào đè nén.

Nếu mang ra so sánh, thì rõ ràng nhóm đàn chị ở cửa điềm tĩnh hơn nhiều, mấy người kỳ cựu của viện nghiên cứu sinh lại càng từ tốn, ánh mắt sáng ngời. Họ thờ ơ nhìn xuống đám chim non trước mắt đang vỗ cánh hớt ha hớt hải.

Lúc Chu Vận mang vali đến phòng ngủ, bên trong đã có người. Trước kia Chu Vận có một cô bạn thích trang điểm, nhờ người bạn ấy “khai sáng”, trong nhận thức nông cạn của cô, tất cả con gái trang điểm đều được xếp là mỹ nữ. Theo tiêu chuẩn này, cô gái đang cầm gương trong phòng hẳn là người đẹp tuyệt thế. Cô ấy trang điểm đậm đến mức như chiếc bánh sinh nhật.

Cô gái bánh kem nghe thấy có người đi vào liền quay đầu lại nhìn. Trong khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Chu Vận nở nụ cười thiện ý.

"Xin chào, mình là Chu Vận."

Bánh Kem đánh giá cô từ trên xuống dưới. Bị đôi mắt tô màu xám khói to đen lướt lên rồi lại lướt xuống nhìn như thế, nụ cười của Chu Vận hơi gượng gạo.

"Tôi tên Nhậm Địch."

Rốt cuộc là nghiện thuốc bao nhiêu năm mới có chất giọng khản đặc thế kia chứ? Đầu óc Chu Vận rối loạn, không biết làm sao.

"Ấy ơi..." Đúng lúc này, phía sau vang lên giọng nói.

Chu Vận quay đầu lại, một nữ sinh đeo kính nhìn cô và Nhậm Địch: "Chúng ta chắc là bạn cùng phòng nhỉ, chào hai bạn, mình tên là Phương Thư Miêu!"

Lại là một vòng tự giới thiệu. Nhậm Địch nói rất ít, gương mặt dưới lớp trang điểm đậm có vẻ vô cùng lạnh nhạt. Nhưng điều này có thể tha thứ được. Bạn có thể trông cậy vào một chiếc bánh kem có được biểu cảm gì sao? Chu Vận nghĩ hết cách mới miễn cưỡng duy trì không khí sượng sùng này. May mà Phương Thư Miêu rất hoạt bát, cô ấy vừa trò chuyện vừa lấy mứt quả trong vali ra.

"Đặc sản quê mình, hai bạn nếm thử xem."

Chu Vận nói cảm ơn, rồi chia sẻ thịt khô trước đó mẹ cô đã chuẩn bị.

Có thể do trong lớp nữ sinh khá ít, họ không có cô bạn cùng phòng thứ tư. Sau khi khách sáo trò chuyện khoảng nửa giờ, Chu Vận đề nghị: "Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi nhận trang phục huấn luyện quân sự thôi."

Phương Thư Miêu cũng nhớ đến: "Đúng đấy! Buổi chiều còn có tiết."

Tiết đầu tiên ở đại học nhằm gặp gỡ với chủ nhiệm lớp và các bạn học khác là rất quan trọng.

Giữa trưa mùa hè nóng như thiêu đốt, họ xếp hàng cả mười mấy phút như đang chơi rồng rắn lên mây kéo dài đến bên trong sân vận động nhưng phía trước vẫn không hề có khuynh hướng di chuyển. Chu Vận đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, lấy chiếc ô từ trong giỏ ra.

"Hai cậu cũng vào che nắng đi."

"Cảm ơn."

Phương Thư Miêu chui vào.

"Nhậm Địch?"

"Tôi không cần." Nhậm Địch vốn đứng ở phía sau nghe nhạc, bị Chu Vận ngắt ngang liền dứt khoát tắt chương trình phát nhạc đi, gào to về phía trước, "Cuối cùng là có phát hay không?"

Chu Vận và Phương Thư Miêu nghe thấy mà giật cả mình. Học sinh trường danh giá thông thường đều mang trong người tố chất ngoan hiền, phần lớn thời gian đều là đi nhẹ nói khẽ. Nhưng lúc này đám chim non mới ra đời tâm trạng lại kích động không tài nào khống chế, bị tiếng hô của Nhậm Địch kích thích, cả đội ngũ đều xáo động theo.

"Phải đấy!"

"Có phát không vậy? Sắp bị cảm nắng rồi đây này."

"Phơi nắng sắp xỉu rồi đấy!"

Cả đám ồn ào, la ó một hồi rốt cuộc người phụ trách đầm đìa mồ hôi đi ra từ bên trong sân vận động.

"Các em đừng sốt ruột! Gọi tên ai người ấy lên nhận! Có nhớ được số sinh viên của mình không?"

Mọi người rối rít cúi đầu lật tấm thẻ sinh viên mới vừa nhận khi nãy.

Người phụ trách cầm danh sách tả tơi trong tay, rướn cổ rống to: "Đầu tiên là khoa tin học! Lớp Ứng Dụng Kỹ Thuật Một! Số một Lý Tuân!"

Chu Vận mừng rỡ, có thể phơi nắng ít một chút rồi.

"Số Một, lớp Một, Lý Tuân!"

Không ai đáp lời. Người phụ trách khàn giọng: "Lý Tuân! Lý Tuân có ở đây không? Có người này không vậy? Lý..."

"Đến đây."

Cũng không biết từ đâu vang lên tiếng trả lời kéo đến như đèn cù. Chu Vận sửng sốt, cảm thấy giọng nói này rất tinh khôi. Kiểu chất giọng trong trẻo này vô cùng rõ ràng, nhưng vì phơi nắng lâu nên nghe khá ỉu xìu, lanh lảnh giữa sân trường trưa nắng.

Quả nhiên là trường giỏi nên sinh viên cũng hay. Chu Vận vui mừng suy nghĩ, từ từ quay đầu lại, sau đó giật mình thảng thốt, người khác cũng ngỡ ngàng. Người đó đi lên phía trước, hàng ngũ cũng theo đó mà chia ra làm hai, như thể thánh Moses tách biển.

Đến khi cậu ta biến mất ở đầu cuối sân vận động, đám chim non mới ồ lên.

"Mẹ ơi, chơi trội thế!"

"Đó là ai vậy..."

"Trường cho nhuộm tóc vậy hả?"

...

"Ồ thấy chưa?" Phương Thư Miêu đẩy Chu Vận, "Cả quả đầu vàng đấy."

Nhìn thấy rồi! Làm sao không thấy cho được, nổi như là chiếc bóng đèn ấy! Ba mẹ Chu Vận đều là giáo viên, từ bé cô đã gặp gỡ đủ loại học sinh. Nhưng dù là trường học cá biệt cỡ nào, cô cũng chưa từng thấy học sinh nhuộm tóc sáng rực thế này.

Chu Vận nhìn xung quanh. So với thời trung học, đại học tự do hơn rất nhiều, có không ít sinh viên nhuộm tóc. Nhưng dù sao trường công thiên về bảo thủ, cao lắm là nhuộm màu nâu vàng, phổ biến nhất vẫn là màu đen. Màu tóc vàng đến trắng bóc dưới ánh nắng thế kia đúng là có một không hai.

Em tên gì?

Lý Tuân.

Nhuộm vàng thế làm gì? Định làm mặt trời sao? Cả lớp chỉ có một mình cậu ta như vậy không thấy ngại ư... Chu Vân xấu hổ nghĩ.

Trong lúc Chu Vận suy nghĩ vẩn vơ, Lý Tuân đã nhận trang phục học quân sự đi ra ngoài. Mọi người nhất loạt im lặng, lén lút liếc nhìn cậu ta.

Cậu ta mặc chiếc áo thun ngắn tay cotton màu xám, bởi vì nóng mà tay áo kéo xốc lên bả vai, lộ ra đường nét cánh tay trơn tru, mang vẻ gầy gầy chỉ có ở lớp thanh niên. Bước chân cậu rất dài, sau khi đi ra không hề đợi bạn nào đi cùng mà lập tức bỏ đi ngay.

Khi cậu ta đi ngang qua Chu Vận, ấn tượng đầu tiên của cô là cậu ta khá cao, mặt mũi thanh tú, người trông rất phờ phạc.

"Hừ."

Một tiếng cười khẩy cắt ngang dòng suy nghĩ. Chu Vận nghiêng đầu, nhìn thấy Bánh Kem khoanh tay trước ngực, mắt nheo lại nhìn về phía Lý Tuân rời đi, vẻ mặt không chút thân thiện.

Đây là vẻ mặt đầu tiên của cô ấy kể từ lúc xuất hiện đến nay. Nhướng mi trái, nhếch khóe môi, mắt liếc xéo, tạm thời được coi như là cười lạnh khinh thường trước. Vẻ mặt này kéo dài đến khi bóng dáng Lý Tuân biến mất khỏi tầm nhìn thì trở nên trầm ngâm giây lát, sau đó thốt ra hai chữ rất khẽ nhưng rõ ràng: "Đồ hợm hĩnh."

"..." Chu Vận nhủ thầm trong lòng, hai người này quả là kỳ phùng địch thủ mà.

Nhận trang phục học quân sự xong, nhóm sinh viên lần lượt đi về phía tòa nhà giảng dạy.

"Ôi, thư viện kìa!" Phương Thư Miêu kéo Chu Vận, chỉ vào một tòa nhà cách đó không xa.

Vốn dĩ, thư viện chính là nơi nhìn vào sẽ thấy được không khí học tập của sinh viên trường đó. Phương Thư Miêu đi đến ngó nghiêng, bên trong đông nghìn nghịt, phấn khích nói: "Đông người quá! Giỏi thật!"

Là đang phát sách mới sao?

Trong hành lang tòa nhà dạy học chật kín sinh viên mới, cứ như là ở chợ bán thức ăn. Nhóm Chu Vận thuận lợi tìm được lớp của mình, ngồi vào góc. Qua một hồi, bạn học trong lớp cũng đã đến đông đủ, tất cả đều ngồi chung với bạn cùng phòng, trò chuyện vu vơ.

Sau đó, đột nhiên trong một khoảnh khắc, cả phòng lặng phắt. Chu Vận quay đầu lại theo bản năng, quả nhiên là Lý Tuân. Cậu ngồi chếch phía sau cô, đến khi cô nhìn kỹ thì chuông vào học đã vang lên. Chu Vận quay người nhìn lên bục giảng.

Cả hành lang yên tĩnh, không lâu sau một nam giáo sư trung niên bước vào giảng đường. Ông ấy không cao, hói đầu, đi đến trước bục giảng, cười với mọi người.

"Chào các em."

Bên dưới lơ thơ đáp lại: "Chào thầy ạ..."

Giáo sư xoa xoa tay: "Tôi tự giới thiệu mình trước. Tôi tên Trương Đại, là chủ nhiệm lớp Ứng Dụng Kỹ Thuật Một, cũng là giáo sư môn toán cao cấp của các em."

Giáo sư Trương là kiểu dân học thuật điển hình, lý lịch hoành tráng, lại cực kỳ không biết biểu đạt ý nghĩ, lối nói trúc trắc chẳng thể nào khuấy động nổi bầu không khí trong lớp.

"Như vậy đi, mọi người cũng tự giới thiệu mình nhé! Để thầy biết một chút, cũng để các bạn học khác làm quen. Ai trước nào?"

Cả lớp yên lặng như tờ, giáo sư Trương lau mồ hôi trên đầu: "Vậy... nếu không, chúng ta chiếu theo số thứ tự nhé!"

Số thứ tự ư? Nói đến số thứ tự, số Một lớp chúng ta...

Một người đứng lên phía sau, đi lướt qua người Chu Vận. Cậu ta đứng trên bục, nhất thời khiến cho hình tượng nhà giáo nhân dân bên cạnh càng trở nên nhỏ bé. Chu Vận nhìn chăm chú, lần này rốt cuộc có thể ngắm kỹ cậu ta rồi. Thành thật với lương tâm thì cậu ta khá điển trai. Có điều là mái tóc kia...

Với khoảng cách gần nhau như thế này, Chu Vận thậm chí còn nhìn thấy cậu ta xịt keo tạo kiểu tóc. Dùng keo thì cứ việc dùng, nhưng kiểu cách như vậy thì đỏm dáng quá! Mái tóc ngắn bị cậu ta đánh rối bù, nói dễ nghe thì như đồng cỏ hoang, nói khó nghe thì chẳng khác nào cây chổi.

Bạn học bên dưới bao gồm cả Chu Vận đều loáng thoáng mong đợi giáo sư Trương lên tiếng.

Giáo sư Trương không hổ đã gặp muôn kiểu người, chỉ thoáng kinh ngạc liền nhanh chóng trở lại bình thường, quay đầu nói với mọi người: "Đúng rồi, sinh viên lớp chúng ta ở tỉnh này không ít đúng không?"

"Vâng ạ..."

Rất nhiều người cất lời, Chu Vận cũng gật đầu phụ họa.

Giáo sư Trương lại nói: "Bạn này là thủ khoa ban Khoa Học Tự Nhiên năm nay, mọi người còn chưa biết à?"

Một chữ WHAT in hoa hiện lên trong đầu Chu Vận. Thủ khoa á? Nói ra, lúc công bố điểm năm nay, thủ khoa ban Khoa Học Tự Nhiên đúng là không được nhắc đến. Khi ấy cô còn thấy là lạ, nhưng dù sao không phải việc của mình nên ý nghĩ này vừa thoáng qua đã biến mất.

Cho nên tình huống hiện giờ là... Toàn bộ thí sinh của tỉnh đều thua cái tên Smart (1) này sao? Chu Vận thấy hơi đau dạ dày.

(1) Smart là chỉ những thanh niên ăn mặc, trang điểm, để đầu tóc hầm hố, thậm chí là quái đản, kết hợp phong cách Punk của Âu Mỹ và Nhật Bản.

Giáo sư Trương vỗ vỗ cánh tay của Lý Tuân: "Nào, em tự giới thiệu mình chút đi."

Cả lớp im thin thít. Quầng thâm mắt cậu ta rất nặng, vừa nhìn đã biết thiếu ngủ trầm trọng. Lời nói của giáo sư Trương miễn cưỡng khiến cậu ta xốc lại tinh thần.

"Tôi tên Lý Tuân."

Lại là giọng nói tinh khiết kia, không cao không thấp mà trầm trầm như hai thanh gỗ tốt nhất va vào nhau trong đình viện yên tĩnh. Tất cả mọi người đều chờ câu nói tiếp theo, nhưng cậu ta dường như chưa nghĩ xong phải nói gì, ngẫm nghĩ giây lát sau đó bừng tỉnh, nở nụ cười giễu cợt...

"Là thủ khoa năm nay."

Dưới bục có mười mấy sinh viên trong tỉnh đồng thời thầm bật thốt năm chữ: Thủ con mẹ nó khoa!
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
  #3  
Cũ 19-04-2016, 03:48 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 577 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Chương 2

Sự thật chứng minh, không cần nói dài, chỉ cần truyền tải được thông điệp mạnh mẽ. Sau khi một vòng tự giới thiệu kết thúc, Chu Vận đúc kết rằng để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho cô vẫn là tên tuyển thủ số Một kia.

"Cậu cảm thấy thế nào?" - Bên cạnh, Phương Thư Miêu nhỏ giọng hỏi Chu Vận.

"Gì cơ?"

"Cái cậu Lý Tuân kia đấy."

Chu Vận nhận xét thận trọng: "Rất có cá tính!"

"Thầy cô cho phép cậu ta nhuộm tóc màu này sao?" - Phương Thư Miêu cau mày, "Đã lớn rồi mà còn bày ra ba cái trò nổi loạn. Xưa nay mẹ mình không bao giờ cho mình qua lại với đám con trai nhuộm tóc đâu."

Mẹ cậu vậy là tốt chán rồi! Chu Vận nghĩ thầm, nếu là mẹ cô, thấy học sinh như vậy, bà sẽ viết thư gửi thẳng đến hiệu trưởng, chê trách nếp sống hư hỏng của một tầng lớp học sinh.

Chu Vận lơ đãng nhìn về phía Lý Tuân. Cậu ta lười nhác tựa lưng vào ghế, dường như đang khá buồn ngủ, mi mắt cũng khép hờ, ngay cả nhịp thở cũng chậm rãi. Nhưng dường như kẻ độc hành thế này dù đi đến đâu cũng khiến người ta chú ý vô cùng, nhất là cậu ta còn mang cái danh "thủ khoa" nữa chứ. Sau màn tự giới thiệu mình là đến giờ giải lao, có mấy bạn học tụ tập lại bên cạnh Lý Tuân, mọi người khách sáo trò chuyện với cậu ta, muốn tìm hiểu nhiều hơn. Nhưng trông cậu ta chẳng có hứng thú gì cho mấy.

Reng, reng, reng! Chuông reo vào lớp...

Sau đó thầy Trương lại nói một thôi một hồi, đại khái giới thiệu những môn chuyên ngành trong chương trình và xu hướng tương lai, cũng như phương hướng phát triển nghiên cứu khoa học. Chu Vận chú ý rằng sau khi Phương Thư Miêu tự giới thiệu mình xong liền cắm đầu viết gì đó trong quyển vở, thỉnh thoảng lại còn dừng bút nhăn mày, lẩm bà lẩm bẩm.

"Thế đi, thầy nói đến đây thôi." Cuối cùng thầy Trương kết thúc cuộc nói chuyện dông dài của mình, "Tiếp theo chúng ta sẽ tiến hành mục cuối cùng của hôm nay, bầu chọn ra ban chấp hành lớp, hi vọng các bạn học có ý tưởng cùng hăng hái tham dự. Chúng ta sẽ bắt đầu chọn từ vị trí lớp trưởng trước nhé. Bạn học nào..."

Phương Thư Miêu lúc này đã viết xong, đóng quyển vở lại, nghiêm túc giơ tay lên. Thấy nhanh như thế đã có người xung phong, thầy Trương không thèm che giấu, thở phào nhẹ nhõm.

"Bạn này là Phương Thư Miêu đúng không? Nào, bạn lên đây đi."

Phương Thư Miêu thong thả ung dung đi lên bục giảng, hắng giọng nói: "Chào các bạn, mình tên là Phương Thư Miêu. Bây giờ mọi người vẫn chưa quen thuộc với mình cho lắm, nhưng không sao, sau này thời gian học chung còn dài, mọi người có thể từ từ tìm hiểu cũng được... Mình xin đi thẳng vào vấn đề hôm nay là việc mình xung phong đảm nhận vị trí lớp trưởng. Trước tiên mình nói đơn giản nguyên nhân và ưu thế của mình trong việc tranh cử. Thứ nhất, mình rất sẵn lòng phục vụ cho mọi người; thứ hai, mình khát vọng được rèn luyện bản thân; thứ ba, mình từng có kinh nghiệm làm lớp trưởng rất nhiều lần; thứ tư, mình có lòng tin và nghị lực kiên định. Tiếp theo để nói kỹ về nhận thức của mình về chức vụ lớp trưởng…"

Chu Vận trố mắt.

Phương thức triển khai vấn đề quen thuộc này quả thật như một bản sao của mẹ cô. Chu Vận vô thức kính cẩn ngồi thẳng lưng, lắng nghe Phương Thư Miêu sang sảng nói gần năm phút.

"... Trên đây là bài phát biểu về việc tranh cử lớp trưởng của mình, hi vọng tất cả các bạn hãy bỏ cho mình một phiếu tín nhiệm, xin ủng hộ mình, cảm ơn!"

Thầy chủ nhiệm vỗ tay đầu tiên. Mọi người cũng hoàn hồn lại, vỗ tay bôm bốp.

Thầy Trương: "Có bạn học nào khác muốn tranh cử vị trí lớp trưởng nữa hay không?"

Vừa nghe Phương Thư Miêu diễn thuyết một bài tranh cử suôn sẻ như cầm sách giáo khoa mà đọc, tinh thần hăng hái của tất cả mọi người đều suy sụp. Thầy Trương hỏi vài lần cũng không ai lên tiếng nữa. Thế là Phương Thư Miêu cứ thế nhậm chức một cách thuận lợi.

"Sau khi hết giờ học thì em đến văn phòng, tốt nhất là đi cùng một bạn học nữa, đem về một số tài liệu cần phát." - Thầy Trương dặn dò Phương Thư Miêu.

Trở về chỗ ngồi, Chu Vận giơ ngón tay cái tỏ ý khen ngợi Phương Thư Miêu.

"Tuyệt lắm!"

"Cảm ơn." - Phương Thư Miêu thản nhiên nói, "Đúng rồi, chút nữa cậu có rảnh không?"

"Có."

"Đi với mình đến văn phòng của thầy được không? Hình như là phải lấy ít đồ."

Chu Vận gật đầu, dường như nhớ ra gì đó liền quay đầu lại. Kể từ lúc Lý Tuân giới thiệu bản thân xong, Nhậm Bánh Kem hoàn toàn không còn hứng thú gì với việc bầu ban cán sự lớp, vẫn cúi đầu nghe nhạc. Chu Vận khẽ chọc chọc cô ta.

"Làm gì thế?"

"Chút nữa mình theo Phương Thư Miêu đến văn phòng thầy, cậu đi cùng không?"

Nhậm Địch hờ hững nhìn Chu Vận: "Tôi đi làm gì?"

"..."

Đến giờ tan lớp, Chu Vận lại hỏi Nhậm Địch thêm lần nữa ở trước cửa tòa nhà giảng dạy, vẫn nhận được câu trả lời như cũ.

"Thôi, hai chúng ta đi thôi." - Phương Thư Miêu nhỏ giọng nói, "Cậu ấy không muốn thì đừng gọi cậu ấy đi cùng."

Rốt cuộc từ ngã tư là ai đi đường nấy. Chu Vận nhìn theo bóng dáng Nhậm Địch rời đi, lòng có chút ưu tư. Mới có ngày đầu tiên mà đã như vậy rồi, vậy bốn năm tiếp theo làm sao mà sống chung trong êm ấm đây?

***

Chu Vận và Phương Thư Miêu bận hết buổi chiều, mãi sau mới đến căn tin dùng cơm tối. Lúc hai cô trên đường quay về phòng, đến khu hành lang yên tĩnh đã loáng thoáng nghe thấy tiếng nhạc. Hình như truyền ra từ phòng của họ.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, thấy Nhậm Địch đang ôm cây đàn guitar ngồi trên giường.

"Ồ cậu biết chơi guitar à?" - Chu Vận trở tay đóng cửa lại, ngưỡng mộ hỏi.

Từ lúc hai cô gái tiến vào, Nhậm Địch đã quay người đặt cây guitar sang một bên, nghe thấy Chu Vận hỏi chỉ thuận miệng "ừ" một tiếng.

Chu Vận khen ngợi: "Cậu giỏi quá, mình chẳng biết chơi nhạc cụ nào cả."

"Tôi vẫn còn đang học, chơi không hay."

Hiếm khi có đề tài để khơi chuyện, đang lúc Chu Vận định nói tiếp thì cửa phòng bị gõ vang.

"Có người không?"

"Ai thế?"

"Tôi ở hội học sinh sang, muốn hỏi các em một vài chuyện."

Chu Vận mở cửa ra, thấy đàn chị bên ngoài cầm bút và sổ, đang ghi chép gì đó.

"Trường học yêu cầu tôi thống kê một chút, phòng các em có ai theo đạo gì không?"

Chu Vận quay đầu lại nhìn, thấy Phương Thư Miêu lắc đầu: "Em không có."

Nhậm Địch ló đầu ra khỏi giường: "Có quy định cụ thể đi kèm nào không?"

Đàn chị thấy lạ: "Quy định?"

"Ví dụ như theo đạo gì mà có thể không phải tham gia lớp tự học sớm tối chẳng hạn ấy?"

Mọi người cùng nghẹn lời.

Chu Vận rất muốn quy câu nói này của Nhậm Địch vào hạng mục mấy câu nói đùa, nhưng nhìn ánh mắt của cô ta thì rõ ràng không phải vậy.

Đàn chị gãi mặt bằng bút bi: "Việc này... hình như không có, trước nay vốn không có."

Nhậm Địch nhanh chóng mất hứng thú, lùi lại nằm vào giữa giường.

Chu Vận đột nhiên cảm thấy hơi buồn cười, quay đầu lại: "Phòng bọn em..."

"Em không theo đạo nào à?"

Chu Vận sửng sốt: "Gì cơ ạ?"

Đàn chị đứng ở gần cô nhất, đang chỉ chỉ vào cổ áo cô. Cô cúi đầu nhìn theo, phát hiện ra sợi dây chuyền thánh giá không biết đã lộ ra ngoài tự lúc nào.

"Ồ, cái này..." - Chu Vận bỏ dây chuyền lại vào trong cổ áo, "Chỉ là đồ trang sức thôi ạ."

Đàn chị gật đầu, sau đó đi đến phòng tiếp theo.

Khóa huấn luyện quân sự đã bắt đầu.

Tháng tám trời nắng gay gắt như muốn nướng cháy người khác. Năm nay thời tiết giở chứng, nóng đến mức mờ cả mắt. Mới qua một buổi sáng mà nhóm sinh viên đã đầm đìa mồ hôi, ngay cả huấn luyện viên cũng có vẻ chịu không đặng .

"Cả đội di chuyển đến dưới bóng cây nghỉ ngơi một chút đi."

Mọi người ngồi thành một hàng ngay ở ven đường. Chu Vận phơi nắng nhiều đến hoa cả mắt, lúc Phương Thư Miêu ngồi bệt xuống bên cạnh cô, cô mới giật mình tỉnh lại.

"Mệt chết được, phải sửa sang lại tài liệu cho lớp rất nhiều!" Mặt Phương Thư Miêu đỏ bừng bừng, mắt bị hun nóng đến mức hằn lên tia máu, lại phát hiện nước đã hết liền kêu rên ai oán.

"Cậu cực nhọc rồi, để mình đi mua cho."

"Không cần, không cần."

Chu Vận lắc lắc chiếc bình của mình: "Vừa khéo là mình cũng uống hết rồi ấy mà."

Máy bán nước tự động được đặt ở phía sau tòa nhà thí nghiệm máy móc vận tải, Chu Vận đi hai vòng, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy đã ngay lập tức dừng bước.

Mái tóc vàng chóe của Lý Tuân thật sự là quá dễ để nhận ra. Dường như cậu cũng đến để mua nước, tiện thể cũng làm điếu thuốc.

Đi qua đó không? Hay là thôi đi, mình cũng chẳng biết phải chào hỏi cậu ta thế nào nữa. Chu Vận quyết định chờ cậu ta hút thuốc xong bỏ đi.

Ba bốn phút sau, Lý Tuân dụi dụi điếu thuốc, quay về.

Chu Vận vội vàng nhích người tránh đường, luôn luôn cách xa cậu ta bằng cả thân cây. Chờ Lý Tuân rời đi hẳn, Chu Vận mới đến máy mua nước, đến khi lấy được bình nước suối, cô mới phát hiện miệng mình đã khô khốc. Cô vừa đi vừa vặn nắp bình.

Để tiện việc đi lại, tầng một tòa nhà thí nghiệm được thiết kế thông thoáng, có thể băng thẳng qua được. Chu Vận đi tắt vào trong, kết quả mới vừa bước vào đã thấy Lý Tuân đứng cách đó mười mấy mét, đang nói chuyện với một cô gái.

Chu Vận lập tức lách mình sang một bên.

"Vậy mình có thể xin số điện thoại của cậu được không? Thật ra thì ngay từ hôm ấy mình đã chú ý đến cậu rồi..."

Chu Vận vẫn chưa vặn được nắp bình nước, lòng thầm ai oán, chiếc nắp này đóng chặt quá vậy.

"Xin lỗi, tạm thời tôi không nghĩ đến việc này."

Để cho tôi uống nước đi, tôi muốn uống nước!

Không khí im lặng bao trùm, Chu Vận lúc này cũng vặn được nắp ra, cô tu ừng ực, cuối cùng đã sống lại được rồi. Nhìn ra, cô gái kia đã bỏ đi, Lý Tuân cũng đang chuẩn bị trở về sân huấn luyện.

Kết quả chưa đi được ba bước lại có một nữ sinh khác chạy đến, Chu Vận chỉ có thể tránh vào góc lần nữa.

"Hôm tựu trường mình đã thấy cậu, có thể cho mình xin số điện thoại không?" Câu nói gần giống như khi nãy.

"Lấy điện thoại di động ra."

...

Chu Vận từ từ ló đầu ra khỏi góc tường xi-măng, không ngoài dự đoán của cô, cô gái này đẹp hơn cô lúc trước rất nhiều. Một cô gái có thể mặc bộ trang phục học quân sự quê mùa trở nên quyến rũ vô vàn thế kia, Chu Vận chỉ nhìn sơ qua đã đoán được cỡ này thì không thể nào xuất phát từ khoa tin học được.

Anh chàng này quả thật là tiếng lành đồn xa.

Chu Vận không biết có bao nhiêu con gái đã đến tìm cậu ta, cũng không biết có bao nhiêu nữ sinh "lọt được vào mắt xanh" của cậu, có thể lấy được số điện thoại của cậu nữa. Lúc khóa học quân sự mới trôi qua một nửa, đã thấy có đàn chị khoa báo chí hằng ngày sóng vai đi cùng với cậu ta rồi. Nhưng đến lúc gần kết thúc huấn luyện quân sự, đàn chị kia đã được thay thế bằng một nữ sinh khác, bất kể mưa nắng vẫn kiên trì đều đều đưa sữa đậu nành đá cho cậu.

Mặt khác, mọi việc cũng khá giống với dự đoán ban đầu của Chu Vận. Lần đầu tiên bày tỏ thiện ý không được đáp lại, đại đa số bạn học đều lựa chọn từ bỏ ý định kết bạn với Lý Tuân. Chu Vận cũng nghe được những lời đồn đãi và bình phẩm sau lưng Lý Tuân của bọn họ.

Điều khiến Chu Vận phải cảm khái chính là, dù sao ở đại học cũng khác với trung học, sinh viên chín chắn hơn rất nhiều. Lúc đối mặt với kẻ ngoại tộc xa lạ, cho dù trong lòng thấy không thoải mái, nhưng phần lớn đều lựa chọn hành xử kiểu nước sông không phạm nước giếng. Bởi vì chỉ có học sinh xuất sắc, chỉ số thông minh cao, trước khi thăm dò lai lịch của đối thủ mới không dễ dàng trở mặt thôi đúng không? Cái này thì chỉ có thánh mới hiểu!

Tóm lại, trải qua khóa huấn luyện tàn khốc, tháng chín cuối cùng đã đến. Trường học chính thức khai giảng.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
  #4  
Cũ 20-04-2016, 02:26 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 577 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Chương 3

Phương Thư Miêu cầm bản danh sách sinh viên đứng trên bục giảng điểm danh. Không thấy bất ngờ lắm khi mấy "cán bộ chây lười" trong đó có cả Nhậm Địch lại trốn tiết tự học buổi sáng lần nữa. Cô ấy thực hiện công tác điểm danh mà muốn khóc thét. Tỉ lệ tham gia tiết tự học sớm hay tối của lớp đều được tính thẳng vào thành tích của ban chấp hành, đối với Phương Thư Miêu đang một lòng muốn cạnh tranh vị trí chủ tịch hội học sinh mà nói thì đây là chuyện cực kỳ nghiêm trọng.

Nhưng lớp này có quá nhiều kẻ quái chiêu, Phương Thư Miêu nhậm chức mới được ba ngày, mặt đã bắt đầu nổi mụn. Ngoại trừ Chu Vận ra, không ai buồn chú ý đến lớp trưởng phía trên bục, tất cả đều vùi đầu sôi kinh nấu sử. Nhất là cái tên Ngô Mạnh Hưng lớp phó môn toán cao cấp ngồi trong góc kia, quả thật là cậu ta sắp sửa dán cả mặt vào quyển sách cả rồi.

Chu Vận thực sự thấy lạ. Hiện tại môn toán cao cấp mới học được có một buổi, giáo sư Trương chỉ nói ba điểm chủ yếu trong buổi học đó gồm Toán cao cấp là gì? Môn toán cao cấp yêu cầu những gì? Và làm sao học giỏi toán cao cấp?

Nhưng nghĩ lại, sinh viên giỏi yêu cầu cao cũng là việc bình thường, cậu ta chuẩn bị bài vở trước chẳng có gì đáng trách. Thế là Chu Vận ra vẻ nghiêm chỉnh, cũng mở sách ra xem.

Buổi trưa cơm nước xong, Phương Thư Miêu đi họp, Nhậm Địch vẫn bặt vô âm tín, cả phòng ký túc xá chỉ còn lại một mình Chu Vận. Trong phòng quá yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cô nằm phơi nắng được một hồi đã ngủ quên mất, lúc mở mắt mới nhận ra đã trễ giờ môn toán cao cấp của thầy chủ nhiệm rồi.

Chu Vận chạy như điên với cái đầu bù xù như ổ gà mới qua kỳ ấp đẻ, trong lòng liên tục cầu nguyện nhất định đừng có mà điểm danh.

Trên giảng đường, thầy Trương đang giới thiệu về tích phân và vi phân. Chu Vận nhanh như cắt, thừa dịp thầy quay đầu lại với bảng đen thì lén lút đi vào từ cửa sau, ngồi ngay trong góc hàng cuối cùng.

Cô vừa thở hổn hển vừa hỏi bạn học bên cạnh: "Điểm, điểm, điểm..."

"Chưa."

Giọng nói này...

Chu Vận vén mái tóc rối bù của mình ra.

Là Lý Tuân!

Lúc cô chui vào giảng đường, đầu cúi thấp, không hề thấy rõ được cậu.

"Cảm ơn."

Lý Tuân im lìm.

Đối với những sinh viên vừa trải qua năm lớp Mười Hai đen tối, đã dấn thân vật lộn, kinh qua vô số thể loại đề bài biến thái mà nói thì nhập môn của toán cao cấp cũng khá đơn giản, gần như đều là kiến thức thông thường.

Nội dung tiết học đơn giản nên Chu Vận có nhiều thời gian đem tinh lực chú ý đến những chuyện khác xung quanh. Ví dụ như cô phát hiện ra rằng lúc này, cái người ở bên cạnh đang vô cùng chú tâm, chỉ là sự chú tâm của cậu lại không đặt ở giáo sư Trương trên bục giảng kia.

Đúng ra mà nói thì tính cả lúc Chu Vận hỏi đến giờ, từ đầu đến cuối Lý Tuân đều không buồn liếc sang cô lấy một cái, tất cả sự chú ý của cậu đều dồn vào trên đùi mình. Chỗ đó đang đặt một chiếc laptop cỡ 11 - 12 inch.

Chu Vận lộ liễu nhìn sang, không hiểu rốt cuộc cậu đang làm gì, chỉ nghe thấy tiếng bàn phím vang lên không ngừng, tốc độ gõ của cậu cực nhanh. Có cần lót thêm tấm nệm không? Chu Vận tự nhủ thầm. Cậu gõ lạch cạch không màng đến ai như thế rất dễ bị phát hiện đấy.

Phía trên, thầy Trương vừa gọi lớp phó môn hoc trả lời một câu hỏi. Có thể do buổi sáng Ngô Mạnh Hưng đã học quá hăng hái, dẫn đến buổi trưa uể oải, lúc bị gọi lên, cậu ta liền lúng túng đến mức nói cũng không rành mạch được nữa.

"Đó... là... là..."

Mặt Ngô Mạnh Hưng đỏ bừng lên, nhìn chằm chằm vào trang sách, không ngẩng đầu nổi. Trong vài giây im ắng này, tiếng gõ phím dồn dập ở hàng sau càng lúc càng vang rõ. Cả lớp đều quay lại nhìn, Chu Vận đành khẽ hắng giọng nhắc nhở.

Nhưng không hề có tác dụng! Thủ khoa Lý hiển nhiên đã tiến vào cảnh giới nhập định cao siêu rồi. Rồi có lẽ gặp phải một chướng ngại gì đó, Lý Tuân hơi cau mày, sau đó càng gõ mạnh bạo hơn.

Ngô Mạnh Hưng vẫn còn cứng đờ ra đó, thầy Trương liền nói: "Đừng khẩn trương quá, bảo em đứng lên trả lời chỉ để tạo không khí học tập cho lớp thôi. Mọi người cũng vậy, giờ học buổi chiều rất dễ buồn ngủ, kiên trì một chút nhé." Ông thoáng dừng lại rồi nhìn ra sau, "Vậy... bạn Lý Tuân, em đứng dậy thử trả lời xem nào."

Người được gọi tên không hề có phản ứng gì, Chu Vận đang do dự có nên nhắc nhở cậu lần nữa hay không thì bạn học ngồi phía bên kia Lý Tuân đã cất lời.

"Này, gọi cậu đấy!"

Cậu ta lén đá Lý Tuân một cú dưới bàn, lúc này Lý Tuân mới ngầng đầu lên. Bạn học kia lại thần tốc thông tin cho cậu bằng âm lượng mà chỉ có hai hàng cuối mới nghe thấy: "Câu thứ sáu bài thứ hai, tích phân hàm số kết hợp."

Sách luôn được mở sẵn, Lý Tuân liếc mắt nhìn xuống.

Bạn học kia lại nhỏ giọng nói tiếp: "Phân từ ngoài vào trong..."

Lý Tuân đặt laptop xuống mặt đất, đứng hẳn dậy.

Theo hành động đứng lên của cậu, một mùi hương lan tỏa ra xung quanh... Chu Vận khẽ hít vào. Là mùi sữa tắm ư?

"y=2u, u=-v2, v=sin w, w=3x."

Hình như là hương bạc hà.

"Chính xác, ngồi xuống đi." Thầy Trương hài lòng.

Gáy lớp phó môn học chợt đỏ gay. Lý Tuân vừa ngồi xuống, bạn học bên cạnh hưng phấn khen: "Nhanh quá!"

Cậu bạn này là Cao Kiến Hồng. Chu Vận khá có ấn tượng với cậu ta lúc học quân sự. Khi ấy Phương Thư Miêu bị đủ việc linh tinh quấn thân, thật sự là không thể phân thân ra làm hết được, liền tìm bạn học giúp đỡ cùng chạy, Cao Kiến Hồng đã giúp cô ấy rất nhiều lần. Cậu ta là kiểu nam sinh cởi mở sáng sủa, rất được bạn bè trong lớp quý mến.

Mạch suy nghĩ của Lý Tuân bị câu hỏi vừa rồi của thầy Trương ngắt ngang, hiện tại cậu có vẻ cũng chẳng có lòng dạ nào mà làm tiếp nữa, liền đóng laptop lại, quay sang trò chuyện với Cao Kiến Hồng bên cạnh.

Chuông tan học vang lên, Chu Vận ôm sách, vừa khéo đứng dậy cùng một lúc với Lý Tuân, liền chợt khựng lại theo bản năng...

Thôi nhường ngài đi trước đi vậy!

Cô đi ngay phía sau Lý Tuân và Cao Kiến Hồng, rời khỏi giảng đường. Trong hành lang chật kín sinh viên lớp tiếp theo, cô ngẩng đầu lên, thấy chiều cao và mái tóc vàng kim kia của Lý Tuân vô cùng nổi bật trong đám người. Một cánh tay cậu kẹp laptop và sách, một tay đút túi quần, đường nét gương mặt thanh thoát.

Lúc Phương Thư Miêu trở về ký túc xá, thấy trong phòng chỉ có mình Chu Vận, bao nhiêu mệt mỏi liền thể hiện cả ra mặt.

"Sao thế?"

Phương Thư Miêu bèn xách chiếc ghế đến ngồi cạnh Chu Vận.

"Mình buồn chết đi được ấy!" Phương Thư Miêu ôm lấy cánh tay Chu Vận mà kể lể, "Bọn họ đều không thích tự học, thế sao họ lại thi đậu được cái trường này được nhỉ?"

"Cậu khoan kích động đã."

"Sao mình không kích động cho được, cậu xem tần suất đi học của lớp mình đi, mình sắp toi đến nơi rồi!"

"..."

Phương Thư Miêu tức giận xả đến khản giọng. Chu Vận bèn nghĩ kế cho cô ấy: "Hay là cậu cứ trình bày rõ với thầy Trương xem sao?"

"Có ích không?"

"Thì để thầy gặp họ nói chuyện, dù sao cũng là giáo sư mà, chắc chắn sức uy hiếp sẽ mạnh hơn cậu! "

"Có lý!" - Phương Thư Miêu sốt ruột, lập tức xách ghế trả về vị trí cũ.

Điện thoại di động chợt rung lên, Chu Vận lấy ra xem, là mẹ cô gọi đến. Cô cầm theo điện thoại rời khỏi phòng, đến ban công tận cuối hành lang để nghe máy. Mẹ vẫn hỏi han như bình thường.

"Học hành căng thẳng không con?"

"Không mẹ ạ, mới vừa khai giảng thôi mà."

"Thầy cô thế nào?"

"Đều rất tốt ạ."

"Phải nghe lời các giáo sư, đừng để mẹ lo lắng."

"Con đã lớn rồi mà, con có ngoan hay không mà mẹ còn không biết sao?"

Tiếng mẹ cười dịu dàng trong điện thoại: "Biết, biết rồi, con luôn là niềm kiêu hãnh của mẹ. Đúng rồi, bạn học của con thì sao?"

Ặc... Chu Vận bất chợt nghĩ đến hai nhân sỹ Nữ Bánh Kem và Quái Lông Vàng kia theo phản xạ: "Ai cũng có cá tính ạ."

"Có cá tính?"

Chu Vận sợ mẹ lại cà kê nói luyên thuyên không ngớt bèn lảng sang chuyện khác luôn: "À đúng rồi, lớp trưởng ở cùng phòng với con đấy, là một cô gái rất đáng yêu mẹ ạ."

Quả nhiên là mẹ cô bị dắt mũi theo hướng mới: "Vậy con phải ở chung với bạn thật hòa thuận nhé."

Chu Vận kể chuyện Phương Thư Miêu sầu lo vụ làm sao ứng tuyển chức chủ tịch hội học sinh với mẹ, có điều cô không hề nhắc đến những nhân vật liên đới phá hoại trong đó.

"Con phải giúp bạn ấy." - Mẹ nghe xong liền nói, "Bạn ấy là đứa trẻ ngoan, nếu con có năng lực thì hãy dốc hết sức giúp đỡ bạn ấy đi. Ở đâu ra cái chuyện vừa khai giảng đã bắt đầu trốn học rồi, thật kỳ cục."

"Vâng."

Mẹ cô vẫn trịnh trọng: "Rất nhiều học sinh đều xem việc thi tốt nghiệp trung học đã là đích cuối, đây là quan niệm cực kỳ sai lầm. Đại học mới thật sự là nơi truyền thụ học vấn, không phải là điểm kết thúc, thậm chí ngay cả những chứng chỉ đạt được sau này cũng không phải tất thảy, nên tuyệt đối không được lơ là nghe chưa!"

"Vâng ạ."

Hình như câu chuyện đã bị lái sang một chủ đề dông dài khác, Chu Vận đổi tay cầm điện thoại. Sau khi mẹ cô bắn liên thanh hai mươi mấy phút liền đi đến tổng kết: "... Được rồi, tuy mẹ nói việc nghiêm túc học tập là rất quan trọng, nhưng cũng phải chú ý vừa học hành vừa kết hợp với giải trí. Nên đi ra ngoài dạo chơi nhiều một chút, đừng mãi ru rú ở trong phòng làm gì."

"Vâng."

Chu Vận vừa định chuẩn bị nói câu tạm biệt thì mẹ cô lại cất lời: "Còn nữa, bọn con hãy còn quá nhỏ, chưa có va chạm với xã hội, nhân sinh quan không chín chắn. Nên nhất quyết không thể vì vô tri mà trở nên mù quáng, xem vô lễ trở thành cá tính, hiểu chưa?"

"..." Cho rằng chỉ một câu nói có thể đánh lạc hướng thuyết giáo của mẹ, xem ra cô quá ngây thơ rồi.

Đúng lúc đặt điện thoại xuống, Chu Vận lại chạm mặt với Phương Thư Miêu vừa quay trở về. Cô ấy mồ hôi mồ kê nhễ nhại, kể với Chu Vận kết quả vụ đi trình bày với thầy Trương.

"Ý của thầy là cứ để cho ban chấp hành lớp khuyên giải trước đã, nếu không có hiệu quả thì thầy mới đến nói. Thầy bảo vừa mới khai giảng mà giáo sư đã đến nói chuyện với sinh viên thì nghiêm trọng quá."

Chu Vận gật đầu, sau đó lại nhìn thấy vẻ mặt đầy mong đợi của Phương Thư Miêu.

Phương Thư Miêu kéo kéo cánh tay Chu Vận: "Cứu mình đi mà!"

"..."

Chu Vận đành theo lời khuyên khi nãy của mẹ cô, nói: "Cũng được, nhưng cậu bảo mình phải tìm ai để nói chuyện nào?"

Phương Thư Miêu: "Khó khăn nhất chính là hai con người kia đấy."

"Đều là mình đi nói với họ á ?" Chu Vận toát mồ hôi hột.

"Vậy cậu chọn một người đi!"

"Nhậm Địch."

Phương Thư Miêu hít vào thật sâu: "Được, vậy mình sẽ đi tìm Lý Tuân." - Cô ấy lại thì thầm với Chu Vận, "Khi nãy mình nhìn thấy Nhậm Địch đang ở sân thể dục ấy."

Chu Vận nhìn về phía sân thể dục. Sắc trời đã dần tối, sân thể dục phía xa trông đen ngòm, giống như mãnh thú muốn nuốt chửng người khác.

"Mình đi xem thử."

Chu Vận mua hai cốc trà sữa dưới lầu, chuẩn bị để lát nữa khi tâm sự còn dùng đến.

Giờ lên lớp hôm nay đã kết thúc, nhóm sinh viên tan học đi về phía khu sinh hoạt, chỉ mỗi Chu Vận đi ngược chiều với họ trên con đường xi măng.

Sân thể dục được bao quanh bởi tấm lưới sắt cao lớn, Chu Vận đi vòng đến lối vào, vừa giương mắt đã trông thấy hai bóng dáng kia. Thực ra trời tối thế này thì cô khó mà nhìn rõ được thứ gì. Nhưng vì có người nọ dù đi đâu cũng mang theo laptop nên dễ nhận ra hơn.

Trên sân cũng có lác đác vài người đang tập thể dục. Chính giữa là sân đá bóng, sân cỏ của trường chất lượng cũng không phải loại thượng hạng gì, cỏ đều héo úa, thậm chí nhìn còn có vẻ hơi tiêu điều xơ xác, nên bị rất nhiều bạn học yêu thích đá bóng phàn nàn. Nhưng Chu Vận lại thấy nơi này khá tốt. Thử tưởng tượng một ngày nào đó có đôi tình nhân ngồi sóng vai trên bãi cỏ hoang này, cùng nhau ngắm sao trời... Hình ảnh lãng mạn sến sẩm muôn đời không khá lên được này thực ra vẫn rất hấp dẫn lòng người.

Rồi, giờ quay về hiện tại! Chu Vận xốc lại tinh thần. Hai nhân vật mục tiêu đều đang ở phía trước, có nên đến nói chuyện với họ một thể hay không, đây cũng là một vấn đề nan giải.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
Trả lời



Ðiều Chỉnh
Xếp Bài Cho Ðiểm Chủ Ðề Này
Cho Ðiểm Chủ Ðề Này:

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 09:52 PM


Designed by: ND 101 Group
Powered by: vBulletin v3.8.7 Copyright ©2000-2017, Jelsoft Enterprises Ltd.