Sinh đồ - Kim Bính
  #1  
Cũ 19-08-2016, 05:03 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 575 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định Sinh đồ - Kim Bính


Tên Truyện: Sinh đồ

Tác giả: Kim Bính

Đánh giá: ???/10

Người dịch: Rabbitlyn

Poster: Sam

Nguồn: rabbitlyn.wordpress.com

Giới thiệu:

Anh lẻ loi cô độc trong nước đọng, vô dục vô cầu.

Sau đó một viên đá nhỏ rơi xuống.

Rất lâu sau đó, anh nhặt cô lên, sóng gợn lăn tăn biến thành sóng dữ.

Chàng trai thô lỗ và cô thiếu nữ.

- Ctrl + F để tìm số chương
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]

thay đổi nội dung bởi: Ryta, 19-08-2016 lúc 05:12 PM.
  #2  
Cũ 19-08-2016, 05:06 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 575 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Mở đầu

Đêm đông chí, tuyết chất thành đống.

Xe taxi dừng bên đê, cửa xe phía sau mở ra, lái xe giơ tiền dưới ngọn đèn, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên mặt tuyết lưu lại một chuỗi dấu chân và dấu vết lăn lộn, vị khách kia đang đứng trước đê, bộ quần áo được cắt phù hợp với vóc dáng nhưng trên chiếc áo khoác ngoài màu đen đã có mấy bông tuyết.

Mùa đông năm nay vô cùng lạnh, hiếm khi thấy tuyết lớn. Lái xe hạ cửa kính xuống, dính phải mấy bông tuyết, giọng nói bị tạt trong gió lạnh: “Chàng trai, nơi này là bờ đê đó, không phải cậu đi nhầm chỗ đấy chứ?”

Người khách không hề để ý, qua một lúc, lái xe vẫn có lòng tốt nhắc nhở: “Còn ở lại đây sẽ không gọi được taxi đâu. Nếu cậu không đi, vậy tôi đi nhé.”

Người nọ giống như cọc gỗ, người lái xe kéo cửa kính lên, tiện tay lau kính chắn gió, lại đợi thêm một lát người trong nhà ông gọi về ăn bánh trôi, lái xe nhìn ra bên ngoài, gọi một tiếng, nhanh chóng quay đầu xe rời đi.

Nước sông yên lặng không gợn sóng, thuyền vận chuyển cũ nát sắp bị tuyết che phủ, ánh đèn đường trầm lặng, giống như bị gió tuyết thổi bay.

Đầu đầy sương giá, người nọ mới có động tác.

Cởi áo khoác, dùng sức ném đi, cuối cùng nước sông cũng bị ảnh hưởng. Anh ném kính, quăng vali, lại quăng cả âu phục, ném cà vạt, ví tiền và di động cũng tiễn bước theo, cuối cùng anh ném cả đồng hồ, sau đó không còn nghe thấy chút tiếng động nào nữa.

Anh bám vào hàng rào bảo vệ, trên tay đỏ bừng, giống như muốn phá vỡ trời hủy diệt đất, khó nén được sự thù địch trên mặt.

Qua một đêm, gió lặng tuyết ngừng, anh giống như nước đọng, bình tĩnh đứng bên cạnh đê.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
  #3  
Cũ 19-08-2016, 05:07 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 575 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Chương 1

Tháng sáu, mặt trời vừa lặn, xe thùng dừng trên đường, bắc dây diện, dựng sân khấu, đèn chiếu sáng, ghế nhựa được xếp thành mười hàng, phông cảnh được tiến hành, micro “A lô, A lô” hai tiếng.

Cư dân sống ở gần đó xúm lại, không ngồi thì đứng. Gặp phải con đường đang sửa chữa, trước sau đều bị phủ kín, chiếc xe đành phải đỗ bên chỗ đường hơi nghiêng, nhóm lái xe bên đường cũng dừng lại xem náo nhiệt, trong ngoài ba vòng, sau giờ ăn là thời gian đông nhất.

Người phụ nữ trung niên đứng trên sân khấu, cầm micro, lúm đồng tiền như hoa, giọng nói được khuếch đại.

“Đoàn nghệ thuật Bách Hoa Yêu của chúng tôi đã đi qua mười tám tỉnh, biểu diễn vô số tiết mục ca múa miễn phí cho người dân. Hôm nay là lần đầu tiên chúng tôi đến vùng đất này, cũng mong các vị dùng điện thoại quay lại tiết mục ca múa chúng tôi đã dày công luyện tập...”

Sau sân khấu chính là thùng xe, cách một tấm rèm, ngọn đèn bên trong u ám.

Cô gái trẻ đã được trang điểm tỉ mỉ hỏi cô nhóc bên cạnh: “Diễm Diễm, bộ váy này của chị thế nào?”

Chu Diễm vừa lau nước mũi, phần nhân trung đỏ rực, mũi vừa cay xè vừa nhức. Cô nhìn qua nói: “Đẹp lắm.” Cổ họng khàn khàn, người khác không nghe ra khen thật hay giả.

Đối phương vui vẻ, lặng lẽ nói với cô: “Aiz, lời mở đầu này mẹ em đã dùng hai năm rồi, sao không thay đi, cái gì mà mười tám tỉnh chứ, rõ ràng bờ bên kia Trường Giang còn chưa đi qua.”

Chu Diễm nhắc nhở chị: “Chị nên ra sân khấu rồi.”

Đối phương nghe xong, đã nghe thấy bên ngoài nói: “Tiếp theo, xin mời ngôi sao ca nhạc nổi tiếng của đoàn chúng tôi Nghiêm Phương Phương biểu diễn một khúc “Trong màu xuân”!”

Nghiêm Phương Phương hắng giọng, vén rèm đi làm việc.

Rèm được mở ra, tiếng nhạc “Trong màu xuân” đã vang lên, Chu Diễm cẩn thận xếp lại báo, vuốt lại cho phẳng, kẹp vào trong sách, cổ họng hơi ngứa, lại ho khan.

“Con cách xa Phương Phương một chút, nếu lây cảm cho con bé thì sao nó hát được chứ.” Bà Chu quét qua đống sách nói tiếp, “Đã tối mù tối mịt thế này còn đọc sách, đi ra ngoài giúp Lão Ngô một tay đi.”

Chu Diễm đóng sách lại chui ra khỏi xe, phía sau vẫn còn vang lên tiếng nói. “Nuôi nhiều năm như vậy chỉ có biết ăn rồi ngủ, đọc sách làm gì, tiền thì chả kiếm được đồng nào, có cái rắm mà dùng...”

Phía chân trời vẫn còn chút ánh sáng, không bao lâu nữa sẽ biến mất.

Chu Diễm vừa ra ngoài, xung quanh lập tức vang lên mấy tiếng huýt sáo, cô ngồi vào bên cạnh Lão Ngô nhìn ông đang hí hoáy với dàn âm thanh, Lão Ngô tranh thủ nói: “Không cần cháu giúp đỡ đâu, mau vào ngủ đi, đã mua thuốc cảm chưa?”

“Vẫn chưa ạ.”

“Nhân lúc này đi mua đi, còn rề rà tiệm thuốc đóng cửa đấy.”

“Cháu không cần uống thuốc đâu ạ.”

“Có sốt không, nếu sốt sẽ tệ đấy. Con nhóc này đừng có coi thường bệnh cảm.”

Hai người trò chuyện câu được câu chăng, người trên sân khấu đã hát xong “Trong mùa xuân”, lại thay đổi ca khúc đứng đầu trên mạng.

Hát xong hai ca khúc mới tiến vào chủ đề chính, Chu Diễm thấy đã đúng thời cơ, xách mấy cái túi nilon lên sân khấu, bên dưới lại có mấy tiếng huýt sáo, có người nhận lấy túi nilon, cô lập tức quay trở lại ngồi bên Lão Ngô, còn có mấy anh chàng chỉ trỏ, nháy mắt với cô.

Người phụ nữ trên sân khấu lấy ra một đống hộp từ trong túi nilon, “... Loại quần lót này thấm hút mồ hôi tuyệt vời, mặc cả ngày vẫn mang lại cảm giác sạch sẽ thoải mái cho mọi người, chúng tôi là đại lý độc quyền của loại quần lót này. Cho dù là nam hay nữ cũng để ý chỗ kín đáo của mình có khỏe mạnh hay không, đúng không?”

Một số người phía dưới ồn ào, một số người không hề ngượng ngùng lắng nghe, chờ đến khi người trên sân khấu nói là tặng miễn phí, mọi người không ngừng chen lấn, thi nhau cướp lấy đồ.

Lại biểu diễn một hồi, không khí sôi động, Chu Diễm lại xách một túi áo lót lên sân khấu, người phụ nữ bên cạnh không cho cô đi, kéo cánh tay cô nói: “.... Đừng nghi ngờ, mọi người nhìn con bé này mà xem, tuổi vẫn còn nhỏ, nhưng mặc chiếc áo lót này, cho dù ngực nhỏ cũng có thể mang lại cảm giác nữ thần.”

Chu Diễm khó thở, nhéo cánh tay bà thoát ra. Mấy chàng trai lại nhảy lên hỏi tên cô, xin số điện thoại, Chu Diễm mắt điếc tai ngơ, trốn về thùng xe, những người đó cười đùa ầm ĩ, không đúng đắn.

Mấy lần tiếp theo, vẫn còn rất nhiều người tranh cướp, người không cướp được thì có thể đi đến bên cạnh sân khấu mua. Chín giờ kết thúc công việc, cũng buôn bán lời được mấy trăm.

Cổ họng Chu Diễm khó chịu, Nghiêm Phương Phương đến gần pha trò: “Này, giận à? Sao da mặt lại mỏng như vậy, ngực em lớn hơn chị, hiệu quả quảng cáo tốt hơn, có hiểu không?”

Chu Diễm bĩu môi: “Được rồi, đừng để em làm một mình.”

“Em là cô chủ nhỏ, việc nặng cứ để cho chị làm.”

Hai người vừa trò chuyện vừa sắp xếp đồ, về đến khách sạn đã là mười giờ, Lão Ngô ngủ trên xe, ba người phụ nữ ngủ chung trong một phòng.

Trong bóng đêm, tiếng ho khan đứt quãng, hai người bên cạnh trằn trọc không ngủ được, Chu Diễm khó chịu chui vào trong chăn, mơ hồ thấy có mấy vết màu đen bên trong, không biết chăn dính gì, cô chịu đựng, nhắm mắt thôi miên bản thân, hôm sau tỉnh lại đầu óc mơ màng.

Sáng sớm, bà Chu mua táo đưa cho Chu Diễm, bảo đi thăm họ hàng.

Chu Diễm hỏi: “Họ hàng nào ạ?”

Bà Chu: “Họ hàng xa thôi, trước đây con cũng từng đến nhà cậu ấy uống rượu mừng.”

“Con không nhớ.” Chu Diễm buộc tóc hỏi, “Đã nhiều năm như vậy vẫn còn giữ liên lạc sao?”

“Hôm qua lúc biểu diễn cậu ấy cũng có mặt, còn cầm đi mấy chiếc quần lót áo ngực đấy, cho ai mặc chứ, không phải ham món lợi nhỏ ư, mời chúng ta buổi trưa đến ăn cơm.” Lại nhắc nhở Chu Diễm, “Đúng rồi, nhớ gọi là cậu Công đấy.”

Lượn bảy tám vòng, mất một lúc lâu mới tìm được nhà cậu Công.

Một ông lão gầy đi ra từ căn nhà hai tầng, nhiệt tình nói: “Còn sợ hai người không tìm thấy nhà, nhiều năm như vậy không tới, đều quên hết rồi.”

Bà Chu cười: “Nói thừa rồi, mười mấy năm trước nào đã có tiểu khu, đường sá, trấn này thay đổi ghê gớm thật.”

“Đúng vậy. Ôi, đây là Tiểu Nữu Nữu ư.” Cậu Công quan sát Chu Diễm, “Thay đổi không hề ít nha, lúc trước Tiểu Nữu Nữu mới có ba bốn tuổi thôi, trong nháy mắt đã trưởng thành rồi, đi trên đường chắc chắn không nhận ra.”

Chu Diễm lễ phép: “Cháu chào cậu Công.”

“Ngoan ngoan. Mau vào nhà đi, chỉ còn hai món nữa là xong.”

Bà Chu vừa đi vừa hỏi: “Một mình anh ở đây à?”

“Không phải, Lão Tam cũng ở cùng tôi. Hai năm trước vừa trở về, đúng lúc tôi có người cùng bầu bạn.” Lại sợ bà không nhớ ra, ông nhắc tiếp, “Chính là cháu trai đằng ngoại của tôi ấy, đứng thứ ba trong nhà. Lúc trước Tiểu Nữu Nữu còn gọi nó là anh ba đấy, còn nhớ không?”

Chu Diễm cười: “Cháu không nhớ ạ.”

“Nó cũng ở nhà đấy, không chừng nhìn thấy là nhớ ra ngay.”

Đang nói chuyện thì có một chàng trai mang hai túi đồ từ trong nhà đi ra, cậu Công chỉ vào anh: “Đây là anh ba của cháu đấy. Cháu đi đâu vậy, ăn cơm đã.” Câu sau là nói với cháu trai.

Đối phương đang cầm trong tay hai cái bánh bao, mồm nhai nhồm nhoàm, không nói được, chỉ gật đầu xem như chào hỏi rồi bước đi.

Cậu Công mất mặt, tức giận: “Thằng nhóc hỗn láo này, đã ba mươi tuổi rồi mà không có chút phép tắc nào.”

Bà Chu cười: “Vẫn còn nhỏ mà.”

Món ăn đơn giản, nhưng dụng tâm, cậu Công còn mời hai mẹ con họ uống mấy chén, Chu Diễm chấm đũa vào rượu nếm thử, cậu Công cười: “Tiểu Nữu Nữu vẫn giống như trước đây, người lớn cho uống rượu con bé đều dùng đũa chấm vào.” Lại thở dài, “Em vất vả rồi, không nghĩ tới hai năm nay lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, sao lúc cha con bé mất không liên lạc với anh.”

Bà Chu uống hết chén rượu, cổ họng cay xè: “Phương thức liên lạc cũng mất hết, lúc ấy còn bận bù đầu nữa.”

“Đã trả hết nợ chưa?”

“Vẫn còn thiếu một chút, cũng sắp xong rồi.”

“Cũng không dễ dàng, mấy chục vạn đấy.”

Bà Chu bỏ chén rượu xuống: “Vì vậy em mới nghĩ hai người kia không còn ở đây nữa, năm đó điều kiện trong nhà em tốt, bọn họ thiếu nhà em khoảng tám nghìn, số tiền cũng không nhiều lắm, nhưng hiện tại đã khác với ngày xưa...”

“Anh hiểu.” Cậu Công nói, “Hai người kia đã rời đi nhiều năm rồi, để anh hỏi thăm giúp em, có thể phải mất hai ngày đấy, chừng nào em đi?”

Bà Chu cười: “Không cần vội đâu, em tính ở lại đây hai ba tháng, biểu diễn lưu động ấy mà.”

Chu Diễm sửng sốt, tiếp theo không còn biết mùi vị gì nữa.

Buổi tối lại thay đổi chỗ biểu diễn, sau khi kết thúc lại dọn dẹp, Chu Diễm gấp rèm, thấy mẹ đang đếm tiền, buông một câu: “Tháng tám sinh viên mới báo danh, con muốn về sớm để chuẩn bị một chút.”

Bà Chu ngừng đếm tiền: “Về ư? Nhà đã sớm cho thuê rồi.”

Chu Diễm: “Cũng phải nộp cả học phí nữa.”

Không biết như thế nào chọc giận bà Chu, bà lườm cô, giọng nói cũng cao hơn: “Tiền tiền tiền, cả ngày chỉ biết đến tiền, nuôi mày hai mươi năm, tiền ăn tiền uống của tao, mày chưa kiếm được đồng nào. Trong nhà còn thiếu mấy chục vạn, cho mày ra ngoài làm việc cả ngày chỉ biết giả vờ thanh cao, đọc sách dùng được cái rắm ấy. Còn học phí ư, đánh rắm cũng không có.”

Chu Diễm ném tấm rèm: “Mẹ đã đồng ý với con!”

“Đồng ý cái gì!”

“Năm nay cho con quay lại trường học!”

“Trường học chó má, trường người ta còn muốn mày à!”

Lão Ngô và Phương Phương ở bên cạnh khuyên nhủ, Chu Diễm bỏ tay Phương Phương ra: “Hai năm nay con không kiếm tiền cho mẹ sao? Con không giúp đỡ trả nợ ư?”

Bà Chu: “Mày kiếm được cái gì tiền chứ? Người đưa ra cách là tao, người hỗ trợ là Phương Phương và Lão Ngô, mày chỉ giả vờ làm đại tiểu thư thôi!”

Chu Diễm tức đến đỏ mắt: “Vậy mẹ còn cột lấy con làm gì!”

“Đỡ phải cho mày ra ngoài tiêu tiền của tao!”

“Con muốn tự kiếm việc nhưng mẹ không cho!”

“Mày bị người ta bán mà còn muốn kiếm tiền, còn tìm công việc ư? Tao phải cảm tạ trời đất!”

Chu Diễm nghiêng đầu nhìn bà, nhẫn nhịn: “Khai giảng con sẽ đi.”

Bà Chu im lặng, vào xe, trong nháy mắt lại đi ra, cầm trên tay túi xách của Chu Diễm, ném xuống mặt đất: “Muốn thì đi luôn đi, đánh rắm cũng không sử dụng được, sinh mày ra đã thâm hụt cả tiền bạc, còn muốn tao bỏ tiền ra cho mày học đại học ư? Có bản lĩnh tự đi kiếm học phí đi, đừng chìa tay ra xin tao, mày đi đâu tao cũng không quan tâm! Cút!”

Chu Diễm nhặt túi xách lên, xoay người bước đi.

Cô vẫn còn lý trí, không đi ngõ nhỏ hẻo lánh, đi theo đèn đường ra ngoài đường lớn. Gió mát đầu hạ thổi tan cơn nhức đầu, lúc ngước mắt nhìn, cô đã đứng trước đê.

Bể bơi gần đó đã đóng cửa, cha mẹ và bọn trẻ nối đuôi nhau ra đây, tiếng trò chuyện dần dần trở nên ồn ào, Chu Diễm không biết mình đã đứng bao lâu, cảm thấy chiếc thuyền đậu bên sông cũng đáng thương như cô, cũ kĩ rỉ sét loang lổ, cửa sổ cũng rách nát, không biết bị chủ thuyền vứt bỏ bao nhiêu năm rồi.

Chu Diễm lau mắt, đã hơi mệt mỏi, ma xui quỷ khiến cô bước cầu thang xuống đê, đi về phía trước, ngẩng đầu nhìn chiếc thuyền vận chuyển to đùng, cô bám vào cầu thang rỉ sét đi lên.

Đẩy cửa ra, lập tức bị sặc vì bụi, ngọn đèn trên bờ lờ mờ, không thể chiếu rõ được bên trong.

Chu Diễm nhìn chiếc giường bên cạnh cửa sổ, cuối cùng không chống đỡ được nữa, ngã xuống giường.

Không biết cảm giác này là ngủ hay ngất đi nữa.

Đêm hôm khuya khoắt, mọi âm thanh đều trở nên quạnh quẽ.

Một người đi tới, con đê quen thuộc, thu mỏ neo, bước lên thuyền, thu thang, đi thẳng vào khoang điều khiển.

Trên sông, chiếc thuyền vận chuyển lẻ loi cô độc.

Chương 2

Chu Diễm mở mắt, định đứng dậy thì đầu lại đập vào ván giường.

Cửa kính đã vỡ một nửa, ánh mặt trời xuyên thẳng vào, chói đến mức khiến người ta cảm thấy mù mắt, cô nhìn thấy hoa văn màu vàng trên trần nhà.

Hình như trần nhà rất thấp, chỉ cần ngồi dậy là chạm vào, người cô nhớp nháp khó chịu, chạm vào một lớp bụi, còn có mấy viên đá.

Cổ họng khô rát, cô ho hai tiếng, mới thêm tỉnh táo một chút, bỗng nhiên phát hiện điều khác thường.

Chu Diễm chống vào ván giường nhìn ra cửa.

Bên chân người nọ là túi xách của cô, có thứ gì đó ở bên trong lăn dưới đất, phần lớn đều là sách vở bút, trên tay còn cầm quyển “Tiếng Anh Đại học bản mới”, mở bìa ra, bên trong là tên cô được viết tay.

Đối phương liếc về phía cô, Chu Diễm càng ho nặng hơn, nhanh nhẹn xuống giường.

“Anh...”

“Sao cô lại ở đây?” Vẻ mặt đối phương không vui, “Sao lại ở trên thuyền của tôi?”

Chu Diễm ho khụ khụ, lại nghĩ đến đối phương đang nói “Sao lại ở trên giường tôi?”, cô vừa sợ hãi vừa thẹn thùng, khi hết ho lập tức xoay người thu dọn túi xách, chạy ra cửa còn chưa kịp lấy lại cuốn “Tiếng Anh Đại học bản mới”, còn lược bỏ cả câu “Tôi xin lỗi”, nhưng ngay lập tức như bị người điểm huyệt.

Cô đứng trên boong thuyền, đập vào mắt là mặt trời mới mọc, đám mây bay bay, ngọn núi lờ mờ ở phía xa, hàng cây hai bên bờ sông kéo dài vô tận.

Thuyền đang di chuyển trên sông.

Cô đã quên mất tối qua mình leo lên một con thuyền.

Con thuyền này đáng lẽ phải bỏ hoang mới đúng.

Chu Diễm im lặng, quay đầu lại phát hiện người đàn ông kia vẫn đứng trong khoang thuyền, đầu cúi thấp, khẽ xoay người. Lúc này anh đi ra khỏi khoang thuyền, đứng thẳng dậy, lập tức đi về phía mặt trời mọc, cao hơn cô một cái đầu.

Chu Diễm ôm túi xách: “Có thể cập bờ... hay không?”

Đối phương hất cằm: “Bơi về.”

Chu Diễm nghĩ mình nghe nhầm, mở to hai mắt nhìn anh.

Đối phương chỉ vào bờ: “Mới đi được trăm mét thôi, bơi về.”

Chu Diễm: “Xin lỗi, hôm qua tôi nghĩ đây là thuyền bỏ hoang. Tôi sẽ bồi thường cho anh.”

Đối phương đã xoay người quay về khoang thuyền.

Chu Diễm đuổi theo mấy bước, đến cửa thì ngừng lại, cầu thang hơi cao, suýt chút nữa cô bước hụt.

Vào cửa là một căn bếp nhỏ, người nọ đang úp mì, “rầm” một tiếng đóng cửa lại, nhốt Chu Diễm bên ngoài.

Chu Diễm sửng sốt, đứng ở ngoài cửa một lát, quay đầu nhìn con sông trống trải trước mặt.

Người trong phòng nhân lúc đó đi vệ sinh, đánh răng rửa mặt, sau đó húp hết bát mì, ném bát không vào bồn rửa, anh liếc ra ngoài cửa sổ, thấy cô nhóc kia vẫn còn ôm túi xách đứng tại chỗ, anh không thèm để ý, trở về giường nằm.

Chạy thuyền suốt một đêm, cơn buồn ngủ đến rất nhanh, anh đã ngủ say bất tỉnh nhân sự.

Chu Diễm chưa bao giờ ngồi thuyền, trơ mắt nhìn mặt nước không biết sâu bao nhiêu, cô hơi sợ hãi, chỉ dám ngồi giữa boong thuyền.

Gió thổi khô hết mồ hôi, nhưng quần áo dính vào cơ thể mang lại cảm giác nhớp nháp khó chịu. Chu Diễm đầu váng mắt hoa, rút khăn giấy ra lau nước mũi, lau xong phát hiện không có chỗ ném, cô lại nhét vào chỗ trống trong gói khăn giấy.

Có mấy tin mới trên QQ, Phương Phương nhắn nói mẹ cô vẫn còn tức giận, hôm nay bọn họ đã sang trấn bên cạnh biểu diễn rồi.

Chu Diễm gửi ảnh định vị cho chị ấy, Phương Phương gửi đến vô số dấu chấm than: Sao em chạy xa như vậy? Đó là nơi chó má nào?

Chu Diễm thất bại suy nghĩ, cô cũng đang muốn biết đây.

Cô lại mở nhóm chat của lớp ra, avatar của cô vẫn là bức ảnh mơ hồ.

Trước đây khi chuẩn bị thi cuối kỳ, đã hẹn với bạn học nghỉ hè đi Vân Nam hoặc ra nước ngoài, có rất nhiều chủ đề để nói, lúc thì về giải phẫu thi thể mới, lúc thì nói năm sau sẽ đi làm học sinh trao đổi, lại có người nhắn số di động, bảo người khác thêm weixin của cậu ta.

Chu Diễm không dùng weixin, cô khóa màn hình, lại nhìn ra bên ngoài.

Ánh mặt trời buổi sáng ấm áp, giữa trưa hơi nắng. Ở đuôi thuyền có mấy chậu hoa bỏ không, vừa bẩn vừa cũ, nhưng có thể mang lại chút bóng mát.

Chu Diễm ngồi vào bên cạnh chậu hoa, cố gắng không nhìn xuống nước sông bên dưới.

Lần ngồi xuống này kéo dài đến lúc nhá nhem tối.

Người trong khoang thuyền tỉnh ngủ rời giường, thấy Chu Diễm đang ngồi xếp bằng ở đuôi thuyền đọc sách, nghĩ thầm cô nhóc này cũng thật kì lạ, hỏi: “Sao cô còn chưa đi?”

Chu Diễm ngẩng đầu lên, qua một lát mới hiểu được “Đi” tức là “Bơi”, cô nói: “Tôi không biết bơi.”

Đối phương ngáp một cái, bước ra cửa, đi về khoang điều khiển phía trước.

Chu Diễm lập tức hỏi: “Khi nào thì có thể cập bờ?”

“Đợi đi.”

Hai bên đều không có chuyện gì làm, một người lái thuyền, người kia ngồi trở lại giữa boong thuyền.

Chu Diễm đói đến mức bụng dán vào lưng, đang nghĩ có nên lấy giấy ra ăn không, cô nhìn thuyền đang dần cập bờ, ý nghĩ ăn giấy bị cô ném ra sau đầu.

Mười phút sau thuyền cập bờ, Chu Diễm vội vàng chờ ở mép thuyền, người nọ liếc cô một cái, đặt một tấm gỗ hình trụ lên mép thuyền, rồi bước vào bờ.

Phần đất liền cao hơn thuyền mấy chục cm, không cần dùng thang, Chu Diễm nhìn đối phương bước lên dễ dàng, đến lượt cô bước lên mới phát hiện có bò bằng cả chân tay cũng khó mà lên được.

Người nọ đi tới bụi cây ven đường, chờ Chu Diễm một lúc lâu, đến khi nhìn thấy cả người cô đầy bùn lên bờ, anh mới thu tấm gỗ lại, dây xích quần sượt qua người cô, anh ngồi xổm xuống trước quán bán rau.

Chu Diễm phủi bùn trên người, tính tìm một nhà nghỉ ở lại một đêm, cô đã tra tuyến đường, đi về phải chuyển mấy lần xe, đành phải đợi đến sáng mai thôi.

Chờ đến khi cô vào khách sạn chuẩn bị rút ví ra thì như rơi xuống đáy vực.

Cô nghĩ ra ví tiền vẫn còn để ở trong xe, tối qua mẹ ném túi xách cho cô, làm gì có chuyện nhét ví tiền vào chứ.

Hai mẹ con nào có thể thù nhau mãi, Chu Diễm gọi điện cho mẹ.

“Mẹ.”

“Chuyện gì?”

Giọng nói bình thản, Chu Diễm không nghe ra được gì: “Con xảy ra chút chuyện ạ, con đang ở thành phố Lâm Châu, hôm qua... con bỏ quên ví tiền trong xe, không thể quay về được.”

Chu Diễm lặng lẽ chờ, qua một lúc, mới nghe thấy: “Vậy đừng quay về nữa.”

Sau một lúc im lặng, Chu Diễm nói tiếp: “Con nói thật đấy.”

“Tao cũng nói thật.”

“... Mẹ có ý gì?”

“Không phải mày tự có quyết định riêng sao? Không phải mày muốn đi học sao? Mày nói muốn tự đi tìm việc, vậy đi đi.”

Chu Diễm chịu đựng: “Con sai rồi!”

“Nói xong chưa? Cúp máy đây.”

“Mẹ...”

Bên đầu kia thực sự cúp máy.

Chu Diễm hơi không dám tin, trừng mắt nhìn di động một lát, gọi điện thoại cho chú Ngô, kết quả mới có một hồi chuông đã bị người cúp máy. Cô lại gọi cho Nghiêm Phương Phương, cũng bị người cúp nốt.

Cô gái lễ tân mất kiên nhẫn: “Cô à, rốt cuộc cô có thuê phòng không? Một phòng chỉ có sáu mươi tệ thôi, không phải ngay cả sáu mươi tệ cô cũng không có đấy chứ?”

Chu Diễm xoay người rời đi.

Rau tầm chiều tối không còn tươi, nhưng giá rẻ.

Người bán hàng vẩy nước vào rau: “Rau mới hái đây, buổi chiều mới hái xong.”

“Lấy cho tôi quả bí đao.”

“Vâng.” Người bán hàng cầm lấy dao chuẩn bị cắt miếng, để lên quả bí, “Như vậy có đủ không?”

“Lấy cả đi.”

“Cả ư? Vậy có lấy chỗ kia không?”

“Ăn trên thuyền mà.”

“À, vậy có muốn mua thêm chút khoai tây cà rốt không? Có thể để được dài ngày. Mộc nhĩ nấm hương bên tôi cũng mới hái hết đấy.”

Người khách lấy tiền ra, một đống tiền lẻ: “Chỉ còn từng này tiền thôi, có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.”

Gói xong mấy túi đồ ăn, từ xa có người gọi: “Lí Chính!”

Anh xách túi đồ ăn đứng lên: “Trời ạ, tôi thấy ánh mặt trời hôm nay vô cùng chói, hóa ra vừa rời thuyền gặp ngay anh.”

Đối phương cười ha ha: “Coi như ông trời thành toàn cho tôi rồi, mời cậu ăn cơm mà cũng phải đợi cả tháng, tiền mời khách đều mốc hết cả rồi. Hôm nay vừa may làm việc xong ở gần đây, đi ra gặp được ngay cậu.”

Lí Chính chỉ tay về bờ sông: “Có gì kìa.”

“Định bỏ chạy à?”

“Chỉ nhận mấy công việc làm ăn nhỏ, sao so được với ông chủ như anh chứ.”

Đối phương lại cười to, vô cùng sảng khoái, kề vai với anh: “Đi một chút đi, hôm nay nói gì cậu cũng phải đi thư giãn với tôi, gọi thêm mấy cô gái muốn làm gì thì làm.”

Lí Chính: “Anh mời ăn cơm hay là muốn làm mấy cô gái đấy?”

“Vừa ăn vừa muốn làm, ăn xong rồi làm, tùy cậu. Ha ha ha ha!”

Lời nói ồn ào, giống như gió thoảng qua tai, Chu Diễm thấy người nọ lên xe, cô vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Dù ở nơi xa lạ, nhưng Chu Diễm không hề hoảng sợ, ven đường có ống nước, cô vốc một ngụm nước uống, nước lạnh thấm vào cổ họng, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn.

Chu Diễm lại uống mấy hớp, rửa sạch chân tay, thuận tiện xì nước mũi.

Tiếp theo nên làm gì đây, cô không có chút gợi ý nào, đành phải đi loanh quanh.

Vào cửa hàng quần áo, nhân viên đang ăn cơm, không rảnh tiếp cô, cô nhìn giá tiền, rồi đi ra ngoài, dừng lại bên đường, xung quanh đều là mùi đồ ăn, quán nướng của người Tân Cương làm ăn rất tốt, tấm biển hình ba chân dê ngay bên cạnh, không phải thịt chuột, hàng thật giá thật, không lừa gạt.

Chu Diễm đi vào nhà sách Tân Hoa bên cạnh, lúc lật sách muốn xua mùi thịt đi, ai ngờ trong lò nướng như có càn khôn, thịt chuột cũng không phải không ăn được, còn có nơi chuyên bắt chuột làm đồ ăn, nhưng thịt dê vẫn tốt hơn, nuôi âm bổ dương, ăn được cả mùa đông lẫn hè.

Ra khỏi nhà sách, đập vào mắt là cảnh sắc muôn màu muôn vẻ, xe đến xe đi, một cậu học sinh đang thả cặp lồng cơm cho con chó hoang đầu ngõ, chú chó vội vàng ăn.

Chu Diễm nghĩ vẫn là nên ăn giấy đi.

Đèn bên bờ sông đã tắt.

Cả người Lí Chính đầy rượu trở về, đối phương lái xe tiễn anh, khi xuống xe lại đưa cho anh một ít giăm bông, thịt khô, nhìn thời gian còn chưa đến mười hai giờ, vẫn còn tiếc nuối: “Lãng phí khoảng thời gian quý giá rồi.”

Lí Chính uống mấy chén, lúc lên thuyền đầu đã hơi choáng váng, tiện tay ném thịt khô giăm bông lên boong thuyền, cúi lưng, dây xích quần đã chạm vào mặt nước.

Phía xa là một màu tối đen, dưới chân là nước chảy cuồn cuộn, hàng nghìn hàng vạn chúng sinh nhỏ như con kiến, anh xả nước (*) theo dòng nước trôi theo đông tây nam bắc, để mặc cho nó hợp vào sông lớn, trong đầu anh hiện lên bản đồ, nghĩ đến hình dạng của Trường Giang.

Xả nước xong, ngẩng đầu lên, anh chạm vào dây xích quần, đột nhiên nghe thấy tiếng khàn đặc giọng mũi gọi: “Anh ba...”

(*) Xả nước ở đây ám chỉ đi tiểu ấy ạ

Chương 3

Trong khoang thuyền bật đèn, bụi bặm, đồ dùng trong nhà, còn có cô nhóc ôm túi xách, bóng dáng thanh tú đứng giữa khoang thuyền, nhìn tất cả không sót một thứ gì.

Lí Chính cầm ấm nước, rót vào một chén, uống một hơi sạch chén, nhìn cô mấy lần, úp chén, rồi đi thẳng vào WC.

Chu Diễm khẽ thở phào, ngồi xuống mép giường, ngửa đầu nhìn trần nhà.

Trần nhà rất thấp, bên phòng bếp cao hơn một chút, vừa rồi khi uống nước người nọ đứng thẳng.

Ở cửa có bậc tam cấp, nhà bếp bên trái, WC bên phải, đi vào trong là nơi Chu Diễm ngủ tối qua, góc tường bên trái còn có một tủ quần áo, bên phải là giường và cửa sổ đã bị vỡ, hai bên tường còn có hai cánh cửa, lúc này đều đang đóng lại.

Chu Diễm ngồi xuống giường một lát mới đứng dậy, nhìn xung quanh một chút.

Bên trong còn có một căn phòng ngủ, diện tích lớn hơn một chút, trần nhà cũng cao hơn, bên cạnh tường còn có một cái bàn, cửa giữa hai phòng ngủ cách nhau không quá xa.

Cả khoang thuyền đầy bụi, còn có mạng nhện trong góc, không trang trí trang thiết bị, trống trải, không giống như có người ở.

Lí Chính đi tắm mất có ba phút, lúc đi ra cầm khăn mặt lau đầu, thấy cô nhóc kia vẫn còn ôm túi xách đứng tại chỗ, anh quét mắt nhìn chân đối phương, cả hai chỉ cách nhau bảy tám cm.

Lí Chính lười nói lời vô nghĩa với cô nhóc: “Đi ngủ.”

Anh vắt khăn mặt lên giá, rồi ra khỏi cửa.

Chu Diễm không biết làm thế nào, nói với theo một câu: “Đã một ngày tôi chưa ăn gì rồi.”

Lí Chính dừng bước, quay đầu lại nhìn cô.

Chu Diễm: “Hôm qua khi ra khỏi nhà tôi quên mang tiền.”

“Tự nấu.”

Tiếng bước chân đi thẳng về phía khoang điều khiển.

Chu Diễm bỏ túi xách, đóng cửa lại, lập tức tìm đồ ăn.

Cô không đụng vào thịt khô, giăm bông, một đống rau trên mặt đất cũng thế, lách vào gian bếp nhỏ tìm được mười gói mì. Không có bát đũa dư thừa, tất cả chỉ có một chiếc, lúc này đang nằm trong bồn rửa bát.

Chu Diễm rửa nồi, tiện thể rửa hết đống bát đũa, trong lúc chờ mì chín, cô pha một cốc nước muối ấm, nhíu mày uống hết.

Chỉ có mì không rất khó ăn, cô rất đói, gắp mấy đũa đã no rồi, nghỉ ngơi hai phút, tiếp tục ăn hết.

Mười hai rưỡi cô mở cửa ra, liếc mắt nhìn bên ngoài, không dám tùy tiện đi về phía khoang điều khiển. Cẩn thận nghe ngóng không có bất cứ động tĩnh gì, cô đóng cửa lại, đẩy then cài, đi vào WC.

Phòng WC tuy nhỏ, nhưng bên trong cũng có đầy đủ mọi thứ, thậm chí còn có một bồn tắm nhỏ. Chu Diễm không có khăn mặt bàn chải đánh răng, bóp kem đánh răng vào đầu ngón tay, xoát mấy cái rồi rửa mặt.

Bên trong không có máy sấy, cô quay về phòng ngủ đem chiếc quạt bàn nhỏ trong góc sáng sủa vào WC, không thể giặt quần đùi được vì nó không thể khô, cô giặt áo phông, quần lót, vội vàng tắm, coi áo phông như khăn mặt, lau một lần, sau đó để cho gió quạt thổi khô.

Cô vô cùng khẩn trương, may mà thuyền luôn chạy, cô cũng nhân lúc đối phương chưa quay vào đem quần áo ướt sũng về phòng ngủ.

Chu Diễm tự cổ vũ bản thân, rồi mọi chuyện sẽ thuận lợi thôi.

Mọi việc đều yên ổn, trên sông chỉ có một con thuyền cô độc.

Lí Chính ngậm điếu thuốc, tiếp tục lái, híp mắt nhìn sông.

Đã có người bắt máy, giọng nói đầu kia già nua còn lơ mơ, hình như còn chưa tỉnh ngủ.

Mở loa ngoài, Lí Chính nói: “Ông già, cô nhóc đến thăm nhà ông hôm qua đi lạc, mẹ cô nhóc không biết sao?”

“Cháu nói gì vậy, mấy giờ mà đã gọi điện thoại rồi? Sao nửa đêm rồi còn lái thuyền, ban ngày đi đâu vậy?”

“Ông quản nhiều quá đấy, trả lời về cô nhóc kia trước đi.”

“Cái gì cô nhóc?... Ngày hôm qua?”

Lí Chính suy nghĩ, sửa lại: “Là hôm kia, một mẹ già mang theo một cô nhóc ấy.”

Đầu kia đã tỉnh táo: “Tiểu Nữu Nữu?”

“Đúng vậy.”

“Con bé đi lạc?”

Lí Chính bắn tàn thuốc: “Ngày mai cháu sẽ cập bến ở Tây Hỗ, bảo mẹ cô nhóc đến đón người đi.”

“Ta không có số điện thoại của mẹ cô nhóc.”

“... Là người thân mà không lưu lại số sao?”

“Ai da đừng nhắc nữa, không biết sao lại lưu nhầm số của người khác, hôm nay còn gọi điện thoại, ai ngờ lại nhầm, đành phải chờ bà ấy trở lại tìm ta thôi.”

Lí Chính mệt mỏi vì phải lo chuyện bao đồng, thấy thế cũng không nhiều lời nữa. Định cúp điện thoại, bên kia lại nói: “Đúng rồi, không phải cháu lấy thứ gì của ta chứ?”

Lại nghe ông lải nhải một lúc lâu, Lí Chính mới có thể cúp máy.

Không bao lâu sau lại có điện thoại gọi đến, là ông chủ bên bến tàu Tây Hỗ, biết Lí Chính ngày đêm đảo lộn, căn thời gian gọi điện thoại cho anh hỏi khi nào đến.

Chấm dứt cuộc trò chuyện, pin điện thoại cũng sắp hết, Lí Chính đặt máy sang một bên để mặc cho nó tự sinh tự diệt, bên tai cũng yên tĩnh hơn.

Chu Diễm không dám ngủ lâu, cô đặt đồng hồ báo thức, đúng năm giờ chuông reo, khi cô tỉnh dậy thấy chân trời đỏ rực như một con sông.

Cô giơ tay lên chạm vào cửa sổ.

Sờ vào khoảng không, đầu ngón tay là hơi thở ướt át, bên dưới là thủy tinh sắc bén, cô chìm đắm trong làn gió phiêu bồng, có lẽ chỉ một chút sơ suất nhỏ sẽ bị thủy tinh cắt chảy máu.

Cô đang nghĩ cái gì vậy?

Chu Diễm lại nhắm mắt nằm thêm vài phút, đứng dậy rửa mặt, lại uống một bát nước muối ấm mới mở cửa ra, yên lặng ngồi ở mép giường.

Lí Chính đẩy cửa ra, nhìn thấy Chu Diễm ôm túi xách đứng.

Mới hơn sáu giờ, trời đã sáng rõ, anh đi đến bồn rửa bát chuẩn bị rửa thì đã thấy bát đĩa đều trở nên sạch sẽ.

Anh uống xong nước, cầm lấy khăn mặt treo trên giá, đi vào WC.

Hai người không nói với nhau câu nào, lúc đi ra, cô nhóc kia đã tự động ra ngoài boong thuyền, còn đóng cửa lại cho anh nữa.

Ngay cả mì Lí Chính cũng lười nấu, anh nằm thẳng cẳng lên giường.

Chu Diễm gọi điện thoại cho Nghiêm Phương Phương.

Chu Diễm: “Chị tới đón em về với.”

Bên kia hình như đang che mic: “Cô chủ nhỏ ơi, em muốn làm liên lụy đến chị sao?”

“Chị là người biểu diễn chính, mẹ em không dám làm gì chị đâu.”

Nghiêm Phương Phương cười: “Mẹ em ác lắm ấy, hôm qua bắt chị và Lão Ngô nộp di động.”

“Chị nghĩ cách đi.”

“...Em lớn như vậy mà không biết đến ngân hàng rút tiền sao.”

Chu Diễm cao giọng: “Chị không nói với mẹ em...”

Cô còn chưa nói hết, di động bên đầu kia đã bị cướp.

“Nói cái gì?”

Giọng nói bình thản giống như ngày hôm qua.

Chu Diễm kêu một tiếng: “Mẹ.”

“Gọi điện thoại làm gì?”

“Mẹ tới đón con đi.”

Bên kia im lặng một lúc mới nói: “Mày coi lời nói của tao là cái rắm sao?”

Chu Diễm ngồi giữa boong thuyền, gãi chân: “Trên người con không có một xu nào, cả ngày hôm qua còn chưa ăn gì, đi cầu xin người mới có được một chỗ ngủ.”

“Đừng giả vờ đáng thương với tao, không phải mày rất ngang ngược sao?”

“Mẹ!”

“Tao không đi đón mày được đâu. Xăng không cần tiền sao? Làm chậm trễ buổi biểu diễn không cần ăn uống sao? Mày tự chạy được đến bên kia mà không biết đường trở về sao?”

Chu Diễm lớn tiếng: “Con không phải do mẹ sinh ra!”

“Tao thật hi vọng là mày do tao nhặt về.”

Chu Diễm lau mắt, cắn môi nhìn sông, không cúp điện thoại cũng không nói nữa, cánh tay run rẩy.

Bên kia cũng không có tiếng gì, sau một lúc lâu mới nói: “Chu Diễm.”

Chu Diễm nhận ra giọng điệu này không phải bình thản mà là hoàn toàn không có tình cảm.

“Mày nói muốn quay về trường học. Được, tao cho mày một cơ hội. Trước khai giảng mày tự kiếm được tiền học, tiền sinh hoạt, thì tao sẽ cho mày đi học.”

Chu Diễm mở miệng, cổ họng như bị che lấp, cô ho khan mấy tiếng: “Con không có tiền, cũng không có chứng minh nhân dân.”

“Tự nghĩ cách đi.”

“...Mẹ không thể làm vậy.”

“Mày không muốn bị tao kìm kẹp thì tự tìm đường đi. Mày có khí phách, có bản lĩnh, vậy thì đừng ăn đừng uống của tao, tiền của mày là do tao cho, chứng minh nhân dân của mày cũng là do tao làm, quần áo giày dép túi xách đều là của tao, di động cũng vậy. Mày có khí phách thì hãy thay đổi hết đi, đừng lấy một xu nào của tao.”

Chu Diễm lại lau mắt: “... Con sai rồi.”

“... Mày không sai, chỉ là tao không ở lại đợi mày được thôi.”

Chu Diễm im lặng, cô cúi đầu vào cánh tay, cọ mấy cái, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng loạn, cô nghĩ có nên mời hòa thượng về xem mẹ cô có bị quỷ nhập hay không, nếu không tại sao hai năm nay lại đối xử với cô như vậy.

Bên kia nói tiếp: “Chỗ tao còn lưu diễn đến tận tháng tám, nếu mày kiếm đủ tiền học thì tự trở về.”

Chu Diễm cúp máy.

Cô lại vùi đầu vào trong cánh tay.

Người trong khoang thuyền trở mình tiếp tục ngủ.

Buổi chiều Lí Chính rời giường, duỗi tay mở cửa, nghe thấy cô nhóc hỏi anh: “Khi nào thì cập bờ?”

Lí Chính: “Buổi tối.”

Chu Diễm gật đầu, thấy anh lại ăn mì, do dự một chút hỏi: “Ăn cơm trưa?”

Lí Chính liếc cô, trong nồi còn lại một chút, chỉ vào nồi: “Ừ.”

Chu Diễm vội đứng lên, phủi đít quần đi vào khoang thuyền, bưng nồi, vét nốt mấy sợi mì.

Một người vội vàng ăn, một người ra sức ăn.

Chu Diễm nhai mì, liếm môi: “Anh ba, chừng nào anh trở về?”

Lí Chính liếc cô: “Một tháng nữa.”

Chu Diễm lại liếm môi: “Anh ba, có thể... cho em mượn chút tiền không?”

Lí Chính không thèm nhìn cô, tiếp tục ăn mì.

Chu Diễm lại ngoáy nồi: “Một chút tiền xe là được rồi, trở về em sẽ trả cho cậu Công.”

Lí Chính hừ một tiếng, dường như đang châm biếm.

Chu Diễm đỏ mặt cúi đầu.

Ăn xong, Lí Chính giống như đại gia ném bát vào bồn rửa, mắt thấy anh sắp đi, Chu Diễm vội vàng: “Anh ba!”

Lí Chính dừng lại, đút tay vào túi.

Anh mặc một chiếc quần rộng thùng thình, màu xám, có một đường màu trắng, vươn hai tay ra, lộn hai cái túi quần rỗng không, túi trái còn có lỗ thủng.

Lí Chính: “Không có tiền.”

Chu Diễm hiển nhiên không tin.

Lí Chính đá rau trên mặt đất: “Tiền đều nằm hết ở đây.”

Một quả bí đao, hai củ khoai tây, ba củ cà rốt.

Lí Chính lại bỏ thêm một câu: “Tin hay không thì tùy, không cho cô mượn tôi cũng chả thiếu nợ cô.”

Nói xong, lướt qua cô đi về phía trước lái thuyền.

Tầm chạng vạng, thuyền chở hàng đã đến bến tàu Tây Hỗ.

Vô số con thuyền đỗ bên bờ, xe cộ không ngừng di chuyển, từng thùng hàng hóa được bốc lên, đám người hoạt động, đông một tiếng hét, tây một tiếng hét.

Ráng chiều nghiêng nghiêng, khói bếp lượn lờ.

Lí Chính chào hỏi người tới, nhận lấy điếu thuốc từ đối phương, cười lớn.

“Tiểu tử, dù thế nào hôm nay cũng phải uống với tôi hai chén đấy. Hàng hóa cứ để họ chở đi.”

Lí Chính cười: “Uống rượu say làm sao lái được thuyền.”

“Ngày mai đi.”

“Sẽ làm chậm trễ công việc.”

“Chậm trễ gì tôi sẽ chịu trách nhiệm cho cậu.” Anh ta đang nói thì nhìn về phía sau Lí Chính: “Không gặp một thời gian đã có chuyện rồi, tìm được ở đâu đấy?”

Lí Chính quay đầu lại, thấy cô nhóc kia đeo túi xách, đang đứng phía sau anh, anh quay đầu lại, rồi lại vẫy tay với người ở phía sau: “Thế đi chỗ nào, có tiện đường không? Đi nào, không phải muốn uống hai chén à.”

Chu Diễm nhìn anh đi xa.

Ở bến tàu có nhiều người, nhiều đàn ông, ánh mắt bọn họ đều quét qua người cô, châu đầu ghé tai không biết đang nói gì.

Chu Diễm đi xa, tìm một góc yên lặng ngồi xuống chờ.

Chẳng bao lâu sau trăng lên, trời đầy sao, đám người dần đi xa.

Một người đàn ông đi tới, cười hì hì: “Em gái, đã ăn cơm chưa?”

Chu Diễm đổi sang nơi khác.

Người đàn ông kia vẫn bám theo: “Em gái, có phải không có chỗ để đi không? Đi ăn cơm với anh nhé? Nhà anh ở ngay bên kia thôi.”

Chu Diễm ôm túi xách vội vàng chạy trốn, người đàn ông vẫn đuổi theo cô phía sau, hai chân cô như đeo chì, vừa nặng vừa run, chạy tới nơi nhiều người, người đàn ông kia mới hậm hực rời đi.

Chu Diễm đụng vào một đứa trẻ đang cầm bát ăn cơm, bát của nó rơi xuống, một người phụ nữ chạy tới, chỉ vào Chu Diễm mắng, nói tiếng địa phương, cô không hiểu, nghĩ rằng bà ta cũng chỉ đang mắng chửi thôi.

Chu Diễm không ngừng giải thích, giọng nói khàn khàn không giống như của cô.

Cô lại lê xác về bến tàu, run rẩy lấy di động ra gọi điện thoại cho mẹ, đầu kia lập tức cúp máy, gọi điện thoại cho Phương Phương cũng vậy, gọi cho Lão Ngô thì tắt máy.

Chu Diễm trốn vào một góc tối đen như mực, không ngừng chờ đợi, đập vào mắt là thế giới màu đen vô cùng vô tận không có điểm dừng, cảm giác tuyệt vọng lan tràn trong lòng.

Đột nhiên có một điểm đen ở phía xa.

Điểm đen di động tới càng ngày càng gần, đi về phía bến tàu, là nơi đỗ thuyền.

Chu Diễm đứng lên, hai chân run rẩy, cô chạy về phía anh.

Người nọ nhảy lên thuyền, còn chưa đến trăm mét, Chu Diễm gọi: “Anh ba...”

Người nọ quay đầu lại, nhìn về phía cô.

Vẫn còn chưa đến trăm mét, người nọ đi vào khoang điều khiển, Chu Diễm gọi: “Anh ba...”

Còn năm mươi mét nữa, hình như thuyền đang hoạt động, Chu Diễm gọi: “Anh ba...”

Còn mười mét, cả người Chu Diễm ngã xoài xuống mặt đất, cô đứng lên đuổi theo con thuyền đang chạy.

Trong gió đêm, cô không ngừng gọi: “Anh ba...”

“Lí Chính...”

“Lí Chính...”

“Lí Chính...”

Thuyền ngày càng đi xa, cuối cùng không phải gặp lại nữa.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
  #4  
Cũ 19-08-2016, 05:07 PM
[Ñ.Ç.¥] Ryta Offline
Cheap †hrills
 
Tên Nhân vật AU:Ryta
Giới tính: GIRL
Tham gia ngày: Oct 2008
Đến từ: Tp.Hcm
Bài gửi: 23,741
Points: 12,061
Số lần cám ơn: 297
Được cám ơn 575 lần trong 241 bài viết
Gửi tin nhắn qua Yahoo! tới Ryta Gửi tin nhắn qua Skype™ tới Ryta
Mặc định

Chương 4

Bến tàu trống không, đêm khuya thanh vắng.

Chu Diễm ôm cánh tay, đứng mười phút, dưới trời đêm cả người cô đều rét lạnh.

Cô thở ra khói, như thể làm vậy có thể sinh ra nhiệt lượng cho cơ thể, loại nhiệt lượng này dừng ở hai chân, sau đó rời đi.

Đồn công an Tây Hỗ, cảnh sát vừa đi tuần tra trở về, người trẻ tuổi nói: “Hiện tại mấy ông già đều cậy mình nhiều tuổi, không phạt không mắng được, ngay cả khuyên giải cũng không được, tay còn chưa chạm vào người, bọn họ đã ồn ào cảnh sát đánh người, tôi không thể nuốt nổi cục tức này.”

Người cảnh sát trung niên cười: “Nếu cậu ở trong này nửa năm, tôi sẽ cho cậu biết thế nào là vàng thau hỗn tạp, thay đổi khôn lường.”

“Cái gì?”

Người cảnh sát trung niên: “Mỗi ngày chịu tức giận đều không quan trọng.”

Người cảnh sát trẻ cười, người cảnh sát trung niên nói tiếp: “Này, cậu đừng có không tin, vừa rồi ông lão kia nửa đêm hất bát nước ra ngoài ban công trúng người, vậy mà vẫn còn cãi lý, cậu cho vậy là lạ sao? Cậu có bản lĩnh ở hơn một năm, tôi sẽ cho cậu biết thế nào mới gọi là lạ.”

Người cảnh sát trẻ rót cho đối phương cốc nước, trêu ghẹo: “Anh không nỡ rời tôi ư?”

“Giờ cậu mới nhìn ra sao?” Người cảnh sát trung niên uống một ngụm, chỉ vào anh ta, “Không thể ở đồn công an cơ sở lâu được, tính sắc bén đều bị mất hết, cậu có năng lực, vẫn là cố gắng đi lên đi. Khi nào thì đi?”

“Sau...” Người cảnh sát trẻ vừa nói được một từ, đột nhiên dừng lại, nhìn ra cửa hỏi, “Cô có chuyện gì?”

Người cảnh sát trung niên quay đầu lại, nhìn thấy cửa đồn xuất hiện một cô gái mặc áo phông quần đùi, đeo túi xách.

Cô gái: “Tôi... bị lạc đường.”

Hai cảnh sát nhìn nhau, đều đọc được một từ trong mắt đối phương... What?

Người cảnh sát trẻ rót một cốc nước cho cô gái, cô gái nhận lấy: “Cám ơn.”

“Không có gì.” Anh ta kéo ghế ngồi đối diện cô: “Cô tên Chu...”

“Chu Diễm.” Chu Diễm lặp lại.

“À, Chu Diễm, tôi họ Vương... Cô xác định chúng tôi không cần liên lạc với người thân của cô?”

Chu Diễm lắc đầu: “Cho tôi ở lại đây một đêm là được.”

“Có thể, nhưng...”

“Lân Sinh!” Người cảnh sát trung niên ngắt lời anh ta, gọi anh ta đi qua.

Vương Lân Sinh nói với Chu Diễm: “Cô đợi một lát.” Đi đến trước mặt người cảnh sát trung niên hỏi, “Sao vậy?”

Người cảnh sát trung niên liếc Chu Diễm, kéo Vương Lân Sinh sang một bên nhỏ giọng: “Cô nhóc kia có lẽ là bỏ nhà ra đi, nhưng hỏi chứng minh nhân dân lại bảo không có. Tình hình này chắc là đi lừa người rồi.”

“Anh nói gì vậy.”

“Đừng có không tin, cậu nghĩ kẻ lừa đảo sẽ không lừa cảnh sát sao? Hiện tại kẻ lừa đảo có rất nhiều cách, lá gan rất lớn, nhất là những cô gái thoạt nhìn trung thực mới dễ dàng khiến người ta tin tưởng. Đừng bảo tôi lo xa, kiểu gì cũng sẽ vay tiền cậu, tôi chỉ đề phòng trước cho cậu thôi.”

Vương Lân Sinh nhìn về phía Chu Diễm, đối phương ôm túi xách, cầm sạc pin hỏi anh ta: “Tôi có thể sạc pin một lát không?”

“À, bên cạnh sô pha có ổ điện.” Vương Lân Sinh chỉ vào bên cạnh người cảnh sát trung niên, Chu Diễm đi về phía đó.

Vương Lân Sinh lại hỏi cô mấy câu, thấy đối phương không có tinh thần trả lời, anh ta lấy một chiếc chăn để cho cô ngủ ở sô pha.

Dù căng thẳng, nhưng Chu Diễm nhanh chóng ngủ say.

Trán cô trắng nõn mịn màng, hốc mắt hơi thâm, miệng xinh xắn phúng phính, khuôn mặt giống như quả vải được lột vỏ, thanh tú đáng yêu, quả thật dễ dàng khiến người ta tin tưởng.

Vương Lân Sinh tắt đèn bên phía sô pha, tăng nhiệt độ điều hòa lên một chút, lúc này mới trở lại chỗ ngồi.

Nhoáng một cái đã qua một đêm.

Quên tắt báo thức di động, năm giờ đổ chuông, Chu Diễm hốt hoảng tỉnh lại, không để ý làm rơi túi xách xuống đất.

Vương Lân Sinh nhặt túi xách lên đưa cho cô: “Cô có thể ngủ thêm lát nữa.”

Chu Diễm gật đầu qua loa, nhưng vẫn nói: “Không cần đâu.”

Cô tắt đồng hồ báo thức, rút sạc pin, sách trong túi đều lộn xộn, khóa kéo không tốt lắm, Chu Diễm lấy sách vở ra.

Vương Lân Sinh tiện tay cầm một quyển lên nhìn, hỏi: “Cô vẫn còn đi học à, bao nhiêu tuổi?”

Động tác của Chu Diễm dừng lại: “Học kì sau sẽ lên năm ba.”

“Tôi còn tưởng cô nhỏ hơn, hóa ra đã sắp lên năm ba rồi.” Anh ta tiện tay lật sách, bên trong rơi ra một tờ báo, “Ơ?”

Xoay người nhặt lên, lúc cầm báo mới phát hiện tờ báo này đã cũ rồi, trang giấy gần như sắp mủn, chữ in đã phai màu, có lẽ do thường xuyên được kẹp trong sách nên vẫn còn phẳng.

Vương Lân Sinh lướt qua nội dung, lại đột nhiên “Ơ” một tiếng, còn muốn đọc tiếp thì báo đã bị lấy đi.

Chu Diễm đặt tờ báo cẩn thận vào trong sách, đeo túi: “Cám ơn anh, cảnh sát Vương.”

“Cô định đi à?”

Chu Diễm gật đầu, tối hôm qua trên đường tới đây cô còn nghĩ có thể mượn tiền cảnh sát hay không, suy nghĩ này đã bị xóa bỏ bởi những lời của người cảnh sát trung niên.

Chu Diễm phát hiện bắt đầu từ hôm qua, trong đầu cô chỉ có hai chữ “vay tiền”, lời nói của mẹ giống như một cây đinh cắm vào lòng cô, đau đớn khắc sâu, sau khi nhìn thấy chiếc thuyền kia không hề do dự rời đi, máu lại không ngừng chảy ra.

Cô đến một thành phố xa lạ, cảm thấy thịt chuột và thịt dê không có gì khác biệt, cô bắt đầu tự hỏi, tiếp theo nên làm thế nào.

Trải qua chuyện xảy ra ngày hôm qua ở bến tàu, Chu Diễm bất giác liếc mắt một cái, sáng sớm ngày mới, nơi đó đã đầy người, mấy người đang hô to gọi nhỏ, không biết xảy ra chuyện gì.

Cho dù xảy ra chuyện gì cũng không liên quan đến cô, Chu Diễm tiếp tục bước về phía trước.

Lúc này chỉ có cửa hàng bán đồ ăn sáng mở cửa, Chu Diễm đi hết một con phố, chần chừ một lát, chọn một cửa hàng bước vào.

Từ trước đến nay tính cách cô hướng nội, ngoài đọc sách thì không biết gì hết, hai năm nay đi theo mẹ chạy ngược chạy xuôi, từ thành thị đến thị trấn, tính tình cũng được rèn luyện không ít, so với hai năm trước đã thay đổi rất nhiều.

Chu Diễm nhìn vào chỗ trống, hỏi ông chủ: “Xin hỏi, cửa hàng các ông có cần thuê người không?”

Ông chủ lau tay vào tạp dề, quan sát cô từ trên xuống dưới: “Cô muốn tìm việc à? Bao nhiêu tuổi?”

Chu Diễm cười đáp: “Hai mươi.”

“Chúng tôi chỉ cần tuyển lao động phổ thông... Cô có mang theo chứng minh nhân dân không? Là người địa phương à? Trước kia đã từng đi làm chưa?”

Chu Diễm: “Tôi là người bên ngoài, làm mất chứng minh nhân dân rồi.”

Chu Diễm xin việc thất bại, ông chủ lo thuê cô sẽ gặp chuyện, không có chứng minh nhân dân nên chả biết có đủ mười tám tuổi hay không.

Chu Diễm thử lần đầu, tiếp đó lá gan cũng lớn hơn, nhưng không tìm được việc, mười cửa hàng đều không nhận cô, ngay cả cơ hội phỏng vấn cũng không có.

Vất vả lắm mới đợi được một cửa hàng trang phục thông báo tuyển dụng mở cửa, nhưng vì cô không có chứng minh nhân dân nên bị loại ngay từ cửa.

Trái tim Chu Diễm nguội lạnh, không nói nên lời, nắm chặt di động, kiềm chế cảm xúc muốn gọi điện thoại.

Đi một chút, cuối cùng cô dừng lại ven đường cỏ mọc thành bụi.

Trên thuyền.

Lí Chính ra khỏi khoang điều khiển, quay về rửa mặt, đang chuẩn bị ngủ thì có điện thoại gọi đến.

“Ôi, Lí Chính à, cậu đi đến đâu rồi?”

“Có chuyện gì?”

“Xảy ra chuyện rồi, hôm qua mấy tiểu tử kia uống say, bốc nhầm hàng hóa rồi, cậu mau quay trở lại đi.”

Lí Chính nhíu mày: “Chờ tôi ngủ dậy rồi nói sau.”

“Không được, mau quay về đi. Nếu bên kia không nhận được đúng hàng là tôi xong đời đấy! Lí Chính, anh Lí, tôi gọi cậu là anh rồi, cậu mau quay lại đi, quay về tôi sẽ hầu hạ cậu.”

Đối phương cầu cha gọi mẹ, Lí Chính mắng: “Con mợ nó!”

Cúp điện thoại, Lí Chính quay về khoang điều khiển, quay đầu thuyền về đường cũ, giữa chừng nghỉ ngơi nửa tiếng, không ngừng khắc nào, cuối cùng giữa trưa đã về đến bến tàu Tây Hỗ, thuyền cập bờ, tâm trạng đều viết hết trên mặt. Đối phương nhìn thấy, trong lòng hoảng hốt, đành phải ôm lấy vai anh, khuyên can, giải thích, lại nói lời cám ơn.

Đối phương bắt tay vào chỉ huy, khói thuốc bay loạn, “Đi nào, tối qua còn chưa uống đủ, hôm nay giữa trưa vừa đẹp. Cậu xem đấy tôi nào có dễ dàng, nói như thế nào tôi cũng là khách, kết quả lại biến thành tôi phải hầu cậu, cậu nói xem nào có đạo lý này cơ chứ?”

Lí Chính mượn bật lửa đối phương châm thuốc: “Được rồi, uống thì miễn đi, trước kiếm thứ gì cho tôi lấp đầy bụng đã.”

“Muốn ăn gì? Thỏ rừng thì thế nào?”

Vừa nói vừa đi, qua một quán ăn cạnh bến tàu, Lí Chính dừng bước.

Đối phương phát hiện ra, hỏi: “Sao vậy?”

Lí Chính rít một ngụm khói, híp mắt: “Không có gì, đi thôi!”

Trước cửa quán ăn người đến người đi, người qua đường chỉ giống như một cơn gió mà thôi.

Hôm nay quán ăn Đông Bắc vô cùng náo nhiệt.

Một người ngồi xuống hỏi: “Đây là món gì?”

Chủ quán đáp: “Rau sam.”

“Nấu như thế nào?”

“Có thể nấu canh cũng có thể làm rau trộn.”

“Bao nhiêu tiền?”

“Ba... bốn đồng gì đấy. Có mua không?”

Đám bạn bè của cậu nhóc ồn ào: “Hỏi đi hỏi đi!”

Cậu nhóc gãi đầu, mặt hơi đỏ: “Tôi mua, cái kia, có thể kết bạn không?”

Chu Diễm cúi đầu im lặng, một lát sau, đối phương lấy ra năm đồng, Chu Diễm nói: “Có tiền lẻ không? Tôi không có tiền trả lại.”

Mấy cậu nhóc lần lượt móc túi lấy ra bốn đồng tiền xu.

Chu Diễm nhận lấy tiền, nhìn bọn họ tâm trạng dường như cũng trở nên xán lạn như đồng tiền xu dưới ánh mặt trời.

Một tiếng sau, rau sam bán hết, Chu Diễm lại chạy tới bụi cỏ ven đường hái rau.

Cô đi một đôi xăng đan màu trắng, hái một vòng, xăng đan đã sớm dính đầy bùn, ngón chân vô cùng bẩn, trên tay còn sứt sát, bắp đùi phải không biết chạm vào thứ gì đã có vết xước.

Chu Diễm lại quay về bên cạnh quán đồ ăn gần bến tàu rao hàng, vết xước hơi ngứa, cô khẽ gãi, khát nước, cô cắn bánh mỳ, mở chai nước ra uống, uống một hớp đã hết nửa non chai.

Cô tiếp tục gặm bánh mỳ, gặm một miếng mới phát hiện bùn trên ngón tay đã dính vào vỏ bánh, cô xé vỏ bánh đi, lấy ngón tay khác cầm, mắt hơi ướt, cô hít mũi, lại mở to miệng cắn bánh mỳ, ánh sáng trước mắt đột nhiên bị che mất, bóng đen bao trùm cả người cô.

Chu Diễm từ từ ngẩng đầu, nhìn về người ngồi xổm trước mặt cô.

Người nọ thản nhiên liếc cô một cái, tầm mắt quét xuống mặt đất, tay chụp lấy bó rau, đứng lên nhìn cô, dừng lại, xoay người bước đi.

Đi mấy bước rồi quay đầu lại, đi đến trước mặt Chu Diễm, bắt lấy cổ tay cô, túm cô lên, bước nhanh về phía trước.

Bóng chiều nghiêng nghiêng, khói bếp lượn lờ, cảnh sắc giống như khi đến hôm qua.

Chương 5

Chu Diễm bị đối phương túm cả một đường, trước khi lên thuyền, cô tìm mọi cách thoát khỏi tay đối phương, không chịu khuất phục châm chọc: “Không có anh, tôi cũng không chết đói được. Không phải anh nói không cho tôi mượn tiền anh cũng không thiếu nợ tôi sao? Không phải tối qua đi rất thoải mái sao? Hiện tại làm gì vậy? Tôi không cần anh đồng tình. Tôi sẽ nhanh chóng kiếm được tiền đi đường, tiền học. Tôi ăn hai bát mì của anh, đến lúc đó sẽ trả lại anh trăm bát.”

Trong lòng cô hào khí ngút trời, khi nói những lời này khóe miệng cũng cong lên.

Người nọ đã buông cổ tay cô ra, nhảy lên thuyền, không nói lời nào nhìn cô.

Cô chưa kịp biểu hiện khí phách, ảo tưởng không theo kịp sự thật.

Chu Diễm nhảy xuống thuyền, cúi đầu, nhắm mắt theo đuôi đối phương lên thuyền.

Lúc này cô thực sự khinh bỉ chính mình.

Vào khoang thuyền, Lí Chính tiện tay ném rau sam vào trong bồn rửa, hỏi cô: “Có biết nấu cơm không?”

“Hả?”

Lí Chính chỉ vào bồn: “Biết thì nấu đi.”

Chu Diễm hoàn hồn, do dự: “Biết.”

“Nấu mấy món đi, nhanh một chút.”

Lí Chính nói xong đi ra ngay, qua cửa sổ Chu Diễm nhìn thấy anh đứng trên bờ nói chuyện gì đó với mấy người, không ngừng chỉ vào hàng hóa, lại nhận lấy hóa đơn từ trong tay đối phương.

Chu Diễm thu tầm mắt, quan sát phòng bếp một chút.

Rửa sạch rau sam, cắt một miếng bí đao, gọt vỏ khoai tây, ngâm khoai tây vào nước, nhìn thịt khô do dự một chút, cuối cùng vẫn không động vào.

Dùng một cái đĩa sắt đựng món rau trộn, dùng nồi nấu canh bí đao, nhìn thấy Lí Chính bàn xong việc, nhảy lên thuyền, cô lại xé ba gói mì.

Lí Chính đứng ở cửa khoang thuyền một lát mới bước vào, nhìn đồ ăn trên bệ bếp: “Không nấu cơm à?”

Chu Diễm: “Không có gạo.”

Lí Chính kéo ghế ra, ngồi vào trước bệ im lặng ăn, một lát sau thấy Chu Diễm vẫn đứng im, anh lại đi ra, gọi với lên bờ: “Lấy cho tôi đôi đũa và thêm mấy cái bát.”

Người trên bờ nhanh chóng đưa cho anh.

Lúc này Chu Diễm mới ăn, còn không quên nửa chiếc bánh mì còn lại kia.

Ăn xong, Lí Chính lại đi ra ngoài một chuyến, chờ anh trở về, Chu Diễm đã rửa xong bát đĩa rồi.

“Lại đây.” Lí Chính đi vào phòng ngủ, ngồi xuống mép giường.

Chu Diễm đi theo vào.

Ăn một chút, tâm trạng của cô đã dần khá hơn, anh không cho cô vay tiền, anh quả thật không nợ gì cô, bỏ rơi cô cũng không có gì đáng trách, cô không có tư cách để tức giận, tự cho mình là đúng.

Lí Chính hỏi: “Nói đi, có tính toán gì?”

Chu Diễm không đáp hỏi lại: “Anh đi chuyến này, bao giờ trở về?”

Lí Chính nhìn cô mấy giây đáp: “Một tháng nữa.”

“Tôi có thể ở trên thuyền anh không... Tôi sẽ không làm ảnh hưởng đến anh đâu.”

“Chỉ có người chết mới không ảnh hưởng đến tôi.”

Chu Diễm cắn môi: “Tôi sẽ nhanh chóng kiếm tiền đi đường.”

Lí Chính châm chọc: “Bằng cách bán rau dại ở ven đường à? Người ăn xin còn kiếm được nhiều hơn cô.”

“Không phải anh thường xuyên ngừng thuyền sao? Thuyền dừng tôi sẽ tìm việc, tìm được rồi tôi sẽ đi.”

“Không tìm được thì cô sẽ không đi?”

Chu Diễm lại cắn môi.

Lí Chính hừ một tiếng, lạnh lùng: “Không thể cho cô ở lại một tháng được, ngày kia đến Bình Giang, lúc đó tôi sẽ cho cô hai trăm, tùy cô tìm người nhà hay tìm xe đều được.” Lại chỉ vào căn phòng bên trong, “Ở đó đi, trong tủ có gối chăn, tự đi tìm.”

Nói xong anh đi ra luôn.

Chu Diễm vốn muốn hỏi tại sao lại cho cô hai trăm vào ngày kia, nhưng đến khi thuyền nhanh chóng rời khỏi bến tàu cô vẫn không hỏi được.

Cô không muốn trở về như vậy, nhưng không tìm được cách kiếm tiền thì cô cũng đành phải trở về thôi.

Chu Diễm đi vào phòng ngủ bên trong, quét dọn một lần.

Trong tủ quần áo trống trơn, chỉ có mấy tấm chăn, mùi nấm mốc khó ngửi phả vào mặt.

Rửa mặt xong đi ra, cô nằm lên giường, không có sức để nhúc nhích.

Năm giờ sáng, mặt trời mọc trên mặt nước, không khí ẩm ướt, sóng gợn lăn tăn như rót vào sinh mệnh nào đó.

Nước sông màu xanh, không trong.

Chu Diễm ý thức được thuyền “chìm xuống”.

Khi lần đầu tiên cô lên thuyền, thuyền đang nổi trên mặt nước, đứng ở boong thuyền nhìn xuống, cách mặt nước chừng hai mét.

Hiện tại nước sông có thể chạm vào tay.

Chu Diễm dán sát vào khoang thuyền, đi về phía mũi thuyền, đi qua cửa sổ, cô bất giác nhìn vào bên trong.

Người nọ đang cởi trần ngủ say.

Ánh sáng không quá sáng, cơ thể anh lờ mờ trong bóng râm, nhưng làn da trần trụi khá rõ ràng, Chu Diễm không dám nhìn nhiều.

Đi mấy bước về phía trước xuất hiện một cánh cửa, Chu Diễm khẽ đẩy ra, nhưng không đẩy được, lại đi về phía trước ba bước, là hai bậc thang, từ đó dẫn đến khoang điều khiển.

Chu Diễm chưa từng đi đến khoang điều khiển, cô chú ý tới đống hàng hóa ở mũi thuyền.

Thùng hàng đầy ắp, thoạt nhìn vô cùng đồ sộ, phải đến mấy trăm tấn, nên mới đè chìm thuyền như thế.

Cô cẩn thận trở về đuôi thuyền, ngồi xếp bằng giữa boong thuyền.

Vẫn đừng đi linh tinh thì hơn, cô không biết bơi.

Không biết qua bao lâu, mặt trời đã lên giữa đỉnh, một con thuyền to hơn có hình dạng giống chiếc thuyền này đi từ phía xa đến.

Bọt nước bắn tung tóe sang hai bên, dường như đang mở đường, Chu Diễm không có việc gì nhìn chằm chằm, chờ khi chiếc thuyền kia ngừng lại bên cạnh, cô mới hoàn hồn.

Chiếc thuyền này hình như áp sát vào bọn họ. Cấu tạo cùng loại, nhưng hiển nhiên mới hơn rất nhiều so với chiếc thuyền cô đang ngồi, cửa sổ nguyên vẹn, còn có lưới chống trộm, cô thậm chí còn thấy có cả điều hòa bên ngoài.

Đang cẩn thận quan sát, đột nhiên một cô nhóc từ bên kia chui ra.

Mặt tròn, mắt một mí, mũi tẹt, làn da hơi đen, tóc bện thành hai bím.

Cô nhóc trừng mắt, dán sát vào máy điều hòa nhìn chằm chằm Chu Diễm, từ từ đi tới mép thuyền.

Cô nhóc mở miệng: “Chú Lí đâu?”

Chu Diễm khó hiểu: “Hả?”

“Chú Lí đâu?” Cô nhóc nhấn mạnh hỏi lại.

Chu Diễm thử hỏi: “Lí Chính?”

“Đúng vậy.” Cô nhóc gật đầu, “Chú Lí đâu?”

“Anh ta đang ngủ.”

“Trời đã sáng rồi mà chú ấy còn ngủ sao... Vậy chị là ai?”

Chu Diễm nhìn cô nhóc khoảng sáu bảy tuổi, không trả lời, cô hỏi: “Cha mẹ em đâu? Không lái thuyền à?”

Cô nhóc trả lời: “Cha em đang đi nặng.”

“...”

“Hôm qua cha em ăn tôm hùm, hôm nay bị tiêu chảy, vừa rồi liên tục đánh rắm thối chết em.”

Chu Diễm không nhịn được cười: “Sao em không bị tiêu chảy?”

“Em cũng bị nhưng đã hết rồi.”

Chu Diễm cười ha ha.

Cô nhóc chép miệng: “Chị là ai vậy, sao em không biết chị?”

“Chị là...” Chu Diễm suy nghĩ đáp, “Chị là em họ hàng xa của chú Lí.”

“Cái gì là họ hàng xa?”

“Là quan hệ họ hàng rất xa ấy.”

Lần này cô nhóc bĩu môi: “Gạt người.”

“Hả?”

“Chú Lí không có người thân.”

“Sao lại không có? Chị không phải à.”

“Vậy chị tên gì?”

Chu Diễm hỏi lại: “Em tên gì?”

“Em hỏi trước mà.”

Chu Diễm lại hỏi: “Nhà em đã biết chú Lí lâu rồi à?”

“Vâng, từ lúc còn nhỏ em đã biết chú Lí rồi.”

Chu Diễm cười: “Vậy hiện tại em cũng lớn rồi.”

“Đúng vậy.”

“Em bao nhiêu tuổi.”

“Sáu tuổi. Còn chị?”

Chu Diễm hỏi: “Em tên gì?”

“Hân Hân.”

Chu Diễm cười: “Hân Hân.”

“Vâng... Chị là vợ của chú Lí ạ?”

Chu Diễm sửng sốt: “Không phải, chị là em của anh ta mà.”

Hân Hân hừ lạnh, đột nhiên nhảy từ đối diện sang.

Chu Diễm hoảng sợ, vội vàng tiến lên đỡ lấy cô bé, Hân Hân xoay người tránh đi, hỏi: “Chị học lớp mấy rồi?”

Cô bé thấy Chu Diễm cầm sách.

Chu Diễm: “Chị học đại học.” Nói tiếp, “Sao em lại chạy sang đây, nhỡ cha em lái thuyền đi thì sao.”

“Cha em không đi đâu, bọn em đi cùng chú Lí.”

“Nhà em đi cùng một nơi với chú Lí à?”

Hân Hân lắc đầu: “Em không biết.”

“Vậy sao lại đi cùng chú Lí?”

“Đi theo chú Lí rất an toàn, cha em nói mấy năm nay tuổi tác cao, cơ thể cũng ốm yếu, đụng phải người xấu chỉ có chú Lí biết đánh nhau thôi.”

Chu Diễm nghĩ đến bộ dáng của Lí Chính: “Bọn em rất quen thuộc sao? Anh ta nhất định đánh giúp nhà em?”

Hân Hân gật đầu: “Đánh chứ, cha em nói con thuyền này trước kia là của nhà em, là nhà em bán cho chú ấy, chú ấy là bạn với nhà em.”

Hóa ra con thuyền rách này là mua từ nhà họ.

Chu Diễm quan sát rìa khoang thuyền đã thủng, lại nhìn chiếc thuyền đối diện có thể so với “khu nhà cao cấp”.

Chu Diễm hỏi: “Tại sao lại đụng phải người xấu? Trước kia bọn em từng đụng phải sao?”

“Có chứ.” Hân Hân đang muốn nói tiếp đột nhiên có người gọi.

“Hân Hân!”

Trong khoang thuyền đối diện xuất hiện một người đàn ông hơn năm mươi tuổi, gầy teo tóp, mắt đầy quầng thâm, sắc mặt vàng như nến, xem ra không hề khỏe mạnh, nhưng khi cười lên bộ dáng lại hiền lành.

“Chào cháu, con chú làm phiền cháu rồi.” Người đàn ông vẫy tay, nói với Hân Hân, “Quay về!”

Hân Hân nghe lời trở về, trong lòng Chu Diễm căng thẳng.

“Cháu là em gái Lí Chính à?”

“Vâng.” Chu Diễm nói.

“Lí Chính còn đang ngủ, cháu ăn cơm trưa chưa? Có muốn sang bên chú ăn không?”

Chu Diễm rất đói, nhưng vẫn từ chối: “Không cần đâu, cháu cám ơn.”

“Cháu không cần khách sáo.”

Hai bên đối thoại cách làn nước, cửa sau lưng Chu Diễm mở ra.

Người nọ mặc áo phông đi ra, một nửa bụng ngăm đen rắn chắc, lưng áo dán chặt, lông bụng xuyên qua rốn, lộ ra một góc quần lót.

Phần dưới áo phông che hết bên dưới.

Mặt Chu Diễm nóng lên.

“Lão Lưu.” Lí Chính gọi một tiếng.

“Aiz, sớm như vậy đã rời giường rồi à, tôi vừa gọi em gái cậu ăn cơm đấy, cậu cũng sang đây ăn cùng đi.”

Hân Hân cũng lanh lợi nói: “Chú Lí! Chú Lí!”

Lí Chính nhìn Chu Diễm cười: “Không cần, hai người ăn đi! ... Lại đây!”

Hai từ cuối cùng nói với Chu Diễm, cô đi về phía anh.

Mũi thuyền lộ ra một cánh cửa hình tròn, Lí Chính mở khóa, leo thang đi xuống.

Phía dưới có động tiên à? Chu Diễm đứng bên cạnh cửa, cúi người nhìn xuống, một lát sau nhìn thấy Lí Chính mang theo mấy túi đồ lên.

Một túi gạo, một túi có khăn mặt bàn chải đánh răng, còn có một túi đựng quần áo, những đồ này khá quen thuộc với Chu Diễm.

Lí Chính mở túi ra, bên trong xuất hiện một cái hộp, nhìn thoáng qua lại ném vào, lại lấy ra một cái.

Trong nháy mắt nhìn thấy cái hộp kia, mặt Chu Diễm đỏ bừng.

Trên con thuyền bên cạnh, một lớn một nhỏ còn chưa đi vào, cô nhóc lớn tiếng: “Là vợ của chú Lí, không phải em gái.”

Lão Lưu: “Con nói bậy bạ gì đó!”

“Thật sự là vợ mà.”

“Sao con biết?”

“Chú Lí thích người trắng.”

“Con cũng biết à?”

“Con biết chứ. Chị ấy trắng như đùi heo ấy.”

Lí Chính liếc về phía con thuyền đối diện, một lớn một nhỏ đã vào trong khoang thuyền, anh nói: “Đi nấu cơm.” Đưa thứ cầm trên tay cho chu Diễm, còn túi kia bị anh ném xuống dưới cửa khoang thuyền.

Lí Chính nhảy sang thuyền đối diện, gọi: “Lão Lưu, có đồ ăn gì ngon không?” Vừa nói vừa đi vào khoang thuyền.

Chu Diễm thu tầm mắt, lại nhìn vào cái túi trong tay. Mẹ nói cậu Công cầm đi mấy chiếc quần áo lót, hiện tại chúng đang ở trong tay cô, hơn nữa còn là size của cô.

Ngay cả lỗ tai của Chu Diễm cũng đỏ ửng lên.

Chương 6

Buổi chiều thuyền lại xuất phát, Lí Chính đi trước, thuyền Lão Lưu theo ở phía sau.

Lần đầu tiên Chu Diễm ở bên trong vào ban ngày, cảm giác mới lạ lại hơi kì quái. Xuyên qua cửa sổ, cô nhìn cảnh vật hai bên bờ sông từ từ lùi lại, nhà mái bằng, bụi cây, lau sậy lướt qua cô, cô còn thấy ông già đang thả câu, bọn trẻ con thả diều, khi đi qua hầm cầu, cô muốn nhảy ra khỏi cửa sổ đi lên đất liền.

Vùng sông nước càng ngày càng rộng, cuối cùng không thấy rõ cảnh sắc bên bờ nữa, xuất hiện nhiều thuyền hơn, có đủ con thuyền lớn nhỏ dạo chơi trên sông, thảnh thơi nhàn nhã, không chen lấn, so với bến xe trên đất liền quả là hai thế giới khác nhau.

Một vài cảnh vật biến động, cô như người lạc vào cảnh giới kì lạ, chuyến đi lần này được trải nghiệm cơ hội mấy người có được.

Tâm trạng của Chu Diễm cũng trở nên tốt hơn, cô vắt khăn lau cửa sổ.

Chiếc cửa sổ vỡ đã bị mài mòn theo năm tháng vì mưa gió, sau khi lau xong kính vẫn mờ, khi lau cửa ở WC, cô phát hiện bên phải khung cửa có nấm.

Chu Diễm quan sát một lúc lâu, bỏ mấy cây nấm xuống, cây nấm màu đen nho nhỏ, không biết là loài nấm gì, không thể nấu canh. Cô ném nấm ra ngoài, lại giặt sạch khăn, tiếp tục lau đồ đạc sàn nhà, còn cả mạng nhện trong góc.

Lau xong, cô mệt đến mức không nhấc nổi thắt lưng, sau khi tắm xong mới có cảm giác sống lại.

Chu Diễm thay áo ngực mới, vừa cài nút vừa nghĩ coi như là vật quy nguyên chủ.

Cô lau gương một chút, người trong gương làn da trắng nõn, hai má đỏ ửng, tinh thần phấn chấn.

Khi Lí Chính trở về, dừng ở bậc thang ba giây.

Bên trong sáng sủa hơn so với bình thường, sáng một cách kì lạ, cảm giác u tối đã biến mất tăm mất tích trong mấy tiếng anh rời đi. Anh chạm ngón tay vào bệ bếp, không có một chút dầu mỡ.

Cô nhóc kia đang ngồi ở ghế, dựa vào ánh sáng ngoài cửa sổ đọc sách, trong phòng oi bức, cô không bật quạt, trán đã có một lớp mồ hôi mỏng, mái tóc được buộc đuôi ngựa, mấy sợi tóc buông thõng xuống gò má, hai chân giẫm lên xăng đan, đọc sách vô cùng nhập tâm đến mức ngay cả thuyền ngừng, có người đi vào cô cũng không phát hiện ra.

“Ai cho cô quét dọn?”

Chu Diễm giật mình, nhảy dựng lên, thấy Lí Chính đứng khuất bóng ở cửa, vẻ mặt khó lường, cô bất an nói: “Đúng lúc tôi không có việc gì, căn phòng lại hơi bẩn....”

Lí Chính nhìn cuốn sách cô cầm trên tay “Hán ngữ cổ đại”, anh đang chuẩn bị uống nước, bàn tay chạm vào khoảng không, kệ bếp được dọn dẹp gọn gàng, cốc được đặt bên hộp gia vị.

Lí Chính lấy cốc rót nước, một hớp uống sạch, lại đi WC xả nước, không nói lời nào đi ra ngoài. Thuyền lại nhanh chóng khởi động.

Chu Diễm mở sách ra, nhưng lần này không đọc vào được chữ nào.

Bắt người tay ngắn cắn người miệng mềm (*), cô không có sở trường gì, chỉ có đôi bàn tay biết làm việc nhà, nhưng người nọ không cảm kích, thậm chí còn phản cảm.

(*) Tương đương với thành ngữ “Ăn của chùa phải quét lá đa”

Với cô đầu tiên cứ phải biến khách thành chủ đã, hiện tại cứ tự làm theo ý mình thôi, có lẽ người nọ tính cách cổ quái, không thích sạch sẽ.

Cô quả thật không nên nhiều chuyện, Chu Diễm thở dài.

“Chị! Chị ơi!”

Chu Diễm ngẩng đầu, hình như nghe thấy tiếng gọi.

“Chị! Chị Bạch ơi!”

Giọng nói trẻ con đáng yêu du dương, Chu Diễm đi lên boong thuyền, thấy cô nhóc đang đứng ở mũi thuyền, nhiệt tình vẫy tay với cô.

Hai con thuyền chỉ cách mấy bước, nước sông bập bềnh, cô nhóc lớn tiếng hỏi: “Chị Bạch (**), chị đang chơi gì vậy?”

(**) Hân Hân thấy Chu Diễm trắng nên gọi Chu Diễm là chị Bạch

Chu Diễm: “Không chơi gì hết... Em vào trong đi, cẩn thận ngã đấy.”

“Em biết bơi, em không sợ.” Hân Hân gào to, “Chị Bạch, chị chơi với em đi. Chương trình TV chán lắm, em không muốn xem TV.”

Chu Diễm tò mò: “Trên thuyền có TV á?”

“Có chứ! Thuyền của chú Lí không có, nhưng thuyền nhà em có.”

Chu Diễm cười: “Vậy em muốn chơi gì? Em lại không thể sang đây được.”

“Em bơi sang.”

Chu Diễm bị dọa: “Không cần đâu!”

Hân Hân cười hì hì: “Em gạt chị thôi. Chỗ này bẩn lắm, tới hồ chứa nước em mới bơi cơ. Chị Bạch, chị kể chuyện cổ tích cho em nghe đi.”

Cuối cùng Chu Diễm nói: “Chị không phải họ Bạch, em gọi chị là được rồi.”

“Vâng... Vậy chị Bạch kể chuyện cho em nghe đi.”

“...” Chu Diễm suy nghĩ, “Em đã nghe chuyện Công chúa Bạch Tuyết chưa?”

Hân Hân xem thường: “Chị coi em là con nít à, truyện cổ Grimm, Andersen em đều nghe hết rồi, phim Harry Potter em cũng đã xem, Captain America cũng thế.”

Chu Diễm líu lưỡi.

Hân Hân nói tiếp: “Chỉ là khi bọn họ hôn nhau, cha không cho em xem thôi.”

“...” Chu Diễm lại suy nghĩ, “Hary Potter đại chiến bảy chú lùn, cuối cùng công chúa Bạch Tuyết và Lọ Lem là chị em ruột, em đã nghe chuyện này chưa?”

Hân Hân mở to mắt: “Em chưa! Chị mau kể đi!”

Trong khoang điều khiển, tay Lí Chính đột nhiên trượt xuống, anh lau vào áo, tiếp tục nhìn đường sông phía trước, nhưng quá nhiều tạp âm khiến anh không lái được.

Cô nhóc kia nói bằng giọng mũi: “... Trong bảy chú lùn có hai chú lùn là pháp sư bóng tối, bọn họ ẩn náu trong đám chú lùn, đi theo Dư Tắc Thành học ma thuật đen.”

Cô nhóc hỏi: “Dư Tắc Thành là ai?”

“Dư Tắc Thành là một gián điệp rất nổi tiếng.”

Cô nói xong lại ho khan mấy tiếng.

Câu chuyện ngày càng theo hướng quỷ dị.

“... Giày của cô bé Lọ Lem vốn là đạo cụ ma pháp lợi hại nhất, hai chú lùn kia giúp Lọ Lem tìm được chị ruột, cũng chính là công chúa Bạch Tuyết, bọn họ nhân cơ hội này bảo cô bé Lọ Lem đưa giày...”

Hân Hân say mê nghe, Chu Diễm kể càng hăng say.

Đột nhiên đuôi thuyền đi nhanh hơn, vệt nước cũng kéo xa hơn, Chu Diễm quay đầu lại nhìn về phía khoang điều khiển, Hân Hân ở phía đối diện sốt ruột: “Chị Bạch, sao thuyền lại đi nhanh như vậy. Chú Lí! Chú Lí! Cha ơi lái nhanh lên!”

Chu Diễm vẫy tay với cô bé: “Lần sau kể tiếp nhé.”

Tầm chạng vạng thuyền ngừng lại, hai chiếc thuyên áp sát vào nhau.

Lí Chính vào phòng ngủ đổi dép lê, quét qua ghế, rồi mặt bàn, trên đó vẫn là cuốn sách lúc trước.

Chu Diễm hỏi: “Buổi tối ăn gì? Anh có muốn ăn món ăn mặn không?”

“Nấu cơm?”

“Vâng.”

“Chỉ cần mang cơm sang thuyền Lão Lưu thôi, không cần nấu đồ ăn.” Lí Chính ngồi trên giường, xoay người đi dép lê, cởi giày ra, xỏ dép lê vào, anh thuận miệng hỏi: “Học ngành gì?”

“Hả?... Hán ngữ học.” Chu Diễm trả lời.

Lí Chính hỏi: “Chính là Ngữ văn.”

“...Xem như vậy đi.”

“Học ngành này ra có thể làm được gì?”

Chu Diễm: “Có thể làm được rất nhiều, tạp chí, nhà xuất bản, những công việc có liên quan đến hành văn đều được, còn cả giáo viên.”

“Giáo viên...” Lí Chính hừ nói, “Dạy hư học sinh.”

Chu Diễm bỏ sách vào túi, coi như không nghe thấy, hỏi: “Có thể đi rồi chứ?”

Người nọ hỏi tiếp: “Năm mấy rồi?”

Chu Diễm cúi đầu trả lời: “Năm ba.”

Lí Chính liếc cô một cái, đứng dậy đi ra cửa: “Đi thôi.”

Thuyền của Lão Lưu quả nhiên xa hoa.

Bên trong là sàn gỗ màu vàng, đồ gia dụng thiết bị điện đầy đủ, gió từ điều hòa thổi mát thấm vào tận ruột gan, Chu Diễm đứng ở đầu gió, tham lam một lúc lâu.

Hân Hân lấy dưa hấu từ trong tủ lạnh ra: “Chú Lí, chị Bạch, mau tới ăn dưa hấu đi.”

“Chỉ chú và chị được ăn thôi, con không được, ăn xong cơm mới được ăn.” Lão Lưu bưng đồ ăn cười, “Lại đây, có thể ăn được rồi.”

Đầu cá hấp, trứng bắc cà chua, thịt khô xào đậu cô ve, còn có một đĩa thịt kho tàu, Chu Diễm ứa nước bọt.

Cô nghĩ tới cảnh ăn mì không và bánh mì, mũi cay cay, chờ bọn họ động đũa, cô mới ăn. Thịt kho tàu chỉ còn một miếng, không có ai gắp đầu cá hấp, canh cũng vậy, món đậu cô ve là còn nhiều nhất.

Lão Lưu: “Ăn nhiều một chút, cháu ăn còn không bằng Hân Hân.”

“Đủ rồi ạ, cám ơn Lão Lưu.” Chu Diễm mồm đầy cơm, đang gắp thức ăn.

Lí Chính chan canh vào cơm, vừa ăn vừa hỏi: “Lần này kiếm thế nào?”

Lão Lưu thở dài: “Vẫn kiếm được, chỉ là mệt thôi.”

“Tìm người giúp đi.”

“Làm gì có chuyện dễ như vậy. Trước kia còn có thím của cậu, hiện tại... Tìm người lại tốn thêm tiền, công việc lại không ổn định, hơn nữa đi thuyền còn mệt, ngày qua ngày nhàm chán, có mấy ai chịu làm chứ. Không nhắc tới chuyện này nữa, mai rời thuyền, tôi sẽ đi mua chút đồ, cậu có đi không?”

Lí Chính lắc đầu: “Không cần đâu, cháu mua đủ rồi.”

Chu Diễm tò mò: “Sao giờ không cập bờ mua luôn. Cháu thấy cách bờ rất gần mà.”

Lão Lưu cười: “Lần đầu tiên cháu đi thuyền nhỉ? Thuyền phải cách nước 2m6, không cập bờ được, không cẩn thận còn mắc cạn ấy. Thuyền không thì không sao, hiện tại trên thuyền còn có hàng.”

“À.”

“Cháu lên thuyền nghỉ hè sao?” Lão Lưu hỏi.

Chu Diễm xấu hổ: “Không phải ạ.”

“Lên thuyền chơi cũng tốt, nhưng hơi buồn chán. Không phải tục ngữ nói thế này sao, đời người có ba việc khổ, chống thuyền thợ rèn xay đậu hũ, chống thuyền xếp thứ nhất đấy.” Sau đó Lão Lưu nói với Hân Hân, “Cho con nhìn thấy sự vất vả của cha, sau này mới biết chăm chỉ học tập.”

Lần đầu tiên Chu Diễm nghe được cách nói như vậy, “Tại sao lại là chống thuyền thợ rèn xay đậu hũ?”

“Cái này...” Lão Lưu cười gượng, “Chú cũng không rõ, chỉ biết tục ngữ nói như vậy thôi.”

“Đây là ngạn ngữ.” Lí Chính gắp đồ ăn nói: “Thời cổ đại khi đi thuyền, người lái phải dãi nắng dầm mưa, may mắn thì xuôi gió xuôi nước, không may thì gió to mưa lớn, không chống được sào, mái chèo không hoạt động, một cơn sóng to ập tới, sẽ táng mệnh cho thần sông, đây là việc khổ thứ nhất.”

Chu Diễm hỏi: “Vậy còn việc khổ thứ hai?”

“Mùa hè làm thợ rèn là nghề kiếm ăn nhất, nhưng trời vô cùng nóng, cả ngày phải tiếp xúc với lò lửa, rèn sắt rồi lại phải nung, mồ hôi chảy ra có thể dập tắt cả bếp lò.” Lí Chính nói tới đây, bình tĩnh nhìn Chu Diễm, “Da thợ rèn vừa đen vừa dày còn thô, chính là do vậy mà thành.”

Chu Diễm háo hức: “Vậy việc khổ thứ ba?”

“Xay đậu hũ, canh ba thức dậy, canh năm mang đi bán, buổi trưa dọn quán, ngày qua ngày cứ lặp lại như thế, đã vậy tiền kiếm được còn rất ít.”

Lão Lưu gật đầu: “Đúng vậy, chính là ý này, ba việc khổ trong đời người.”

Chu Diễm cười: “Lần đây nghe thấy cách nói như vậy, trước kia đều nghe người ta nói đời người có bảy tám việc khổ.”

Lão Lưu hỏi: “Cái gì bảy tám việc khổ?”

Chu Diễm: “Sinh lão bệnh tử, không cầu được, oán giận, yêu xa, đây là bảy cái khổ, thêm khuyết thiếu ngũ âm chính là việc thứ tám.”

“Tôi không hiểu sinh lão bệnh tử, cầu không được là cái gì.”

Chu Diễm cười.

Lí Chính nhìn về phía cô: “Tin Phật?”

Chu Diễm lắc đầu: “Không phải, trước kia... mẹ tôi tin Phật.”

Nghĩ đến mẹ, Chu Diễm ủ rũ cúi đầu.

Cô nhóc bên cạnh thở dài: “Cái gì mà khổ chứ, con muốn ăn dưa hấu.”

Lão Lưu cười: “Con chỉ giỏi ăn vặt thôi.” Ông đứng lên, chuẩn bị đi bổ dưa.

Chu Diễm ăn no, vừa bỏ bát xuống đột nhiên nhìn thấy người đàn ông bên cạnh nhìn chằm chằm cửa sổ, cô tò mò nhìn qua, bên ngoài mênh mông, hình như có vật gì đó đang di chuyển.

Lí Chính ném đũa, vội vàng đứng lên ra khỏi khoang thuyền.

Vẻ mặt Lão Lưu nghiêm trọng: “Hai đứa đừng ra ngoài, để chú đi xem sao.” Nói xong, ông cũng đi ra ngoài luôn.

Chu Diễm áp sát vào cửa sổ, cuối cùng đã thấy rõ.

Xung quanh thuyền bỗng chốc bị bao vây bởi bảy tám chiếc thuyền nhỏ, mỗi thuyền đều có hai người đàn ông đứng.

Chu Diễm chạy sang một cửa sổ khác, nhìn thấy quả nhiên còn có mấy chiếc thuyền nhỏ nữa đang áp sát vào thuyền của Lí Chính, mấy người đàn ông đã bước lên boong thuyền.
[right]Trich tu:(¯`•._.• ( NghiepDu.Net ) •._.•´¯)[/right]
Trả lời



Ðiều Chỉnh
Xếp Bài Cho Ðiểm Chủ Ðề Này
Cho Ðiểm Chủ Ðề Này:

Quyền viết bài
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 06:36 AM


Designed by: ND 101 Group
Powered by: vBulletin v3.8.7 Copyright ©2000-2017, Jelsoft Enterprises Ltd.